
Chúa Giê-su của chúng ta đã trở thành người không chỉ để mang lại sự sống của Đức Chúa Trời và thể hiện tình yêu của Đức Chúa Trời cho chúng ta. Chúa cũng có một mong muốn lớn lao là tất cả mọi người tin Chúa cũng phải hiệp làm một.
Có thể tải bài viết này về:
PDF,
PRC (cho mobile)
Chúa đã cầu nguyện cho điều này trong Giăng 17:20-23: "Ấy chẳng những vì họ mà Con cầu xin thôi đâu, nhưng cũng vì kẻ sẽ nghe lời họ mà tin đến Con nữa, để cho ai nấy hiệp làm một, như Cha ở trong Con, và Con ở trong Cha; lại để cho họ ở trong chúng ta, đặng để cho thế gian tin rằng chính Cha đã sai Con đến. Con đã ban cho họ sự vinh hiển mà Cha đã ban cho Con, để hiệp làm một cũng như chúng ta vẫn là một. Con ở trong họ và Cha ở trong Con, để cho họ toàn vẹn hiệp làm một, và cho thế gian biết chính Cha đã sai Con đến, và Cha đã yêu thương họ cũng như Cha đã yêu thương Con".
Nhưng ngày nay chúng ta thấy điều gì? Sự chia rẽ và sự không hiệp một! Nó đã trở nên một đặc điểm nổi bật của toàn thể Cơ đốc nhân. Thậm chí nhiều người đã đánh mất ý thức về sự phân rẽ và đi theo truyền thống gần hai ngàn năm của Cơ đốc giáo, truyền thống mà trong quá trình phát triển đã cách xa nguồn gốc và kế hoạch đời đời của Đức Chúa Trời. Nhưng truyền thống hay những dẫn chứng về biến cố lịch sử không thể nào biện hộ và xin lỗi cho sự phân rẽ cũng như sự tan nát của dân sự Chúa.Theo Ga-la-ti 5:19-21, mối bất hòa và sự chia rẽ thậm chí được xem ngang bằng với những tội lỗi cũng như việc làm của xác thịt được nêu trong đó: gian dâm, ô uế, luông tuồng, thờ hình tượng, phù phép, thù oán, tranh đấu, ghen ghét, buồn giận, cãi lẫy, bất bình, bè đảng, … "cùng các sự khác giống như vậy". Có nghĩa là ai "phạm", dung thứ hoặc tạo sự bất bình, bè đảng "thì không được hưởng nước Đức Chúa Trời".
Sự trình bày lời Đức Chúa Trời không thể hiểu lầm được. Nhưng vì phần lớn chúng ta được sinh ra trong sự phân rẽ, sống ở trong và giữa nó, nên chúng ta cảm nhận sự phân rẽ như là chuyện bình thường, chuyện đương nhiên. Chúng ta không còn ý thức mình đang ở trong sự phân rẽ và cũng khó biết đó là một tội lỗi nghiêm trọng trong mắt của Đức Chúa Trời.
Khi ai đó phạm tội tà dâm, thờ hình tượng, phù phép hoặc nghiện rượu thì chúng ta lên án rằng đó là một tội nặng nề. Nhưng khi một người là một kẻ phe phái, tạo sự phân rẽ, chúng ta bỏ qua hoặc thậm chí có một sự đồng ý nào đó.
Nguyện xin Chúa mở mắt chúng ta để ta thấy được sự phân rẽ là một tội lỗi nghiêm trọng. Thậm chí nó còn nghiêm trọng hơn những tội lỗi khác được liệt kê trong Ga-la-ti chương 5. Bởi vì, khi phạm tội như tà dâm, ta chỉ phạm đến chính thân thể mình thôi (1.Cô-rinh-tô 6:18). Nhưng khi chúng ta tạo sự phân rẽ, biện hộ cho sự phân rẽ hoặc chỉ muốn ở trong sự phân rẽ, thì chúng ta phạm đến thân thể của Chúa Giê-su (1.Cô-rinh-tô 3:17; 11:27,29).
Ngày nay Cơ đốc nhân bị chia cắt trong những cái được gọi là hội thánh, các giáo phái, tình huynh đệ, hợp tác công tác… Ở buổi ban đầu không có như vậy. Do đó chúng ta không được phép xem sự phân rẽ như đã có rồi hoặc nghĩ rằng không có nghiêm trọng như thế, vì tất cả đều phục vụ cùng một Chúa cũng như có cùng một mục tiêu, mà nhiều đường dẫn đến mục tiêu đó. Nhưng Kinh Thánh chỉ biết có một con đường, đó là đường của sự hiệp một. Có nhiều lý do đã được dẫn chứng để bào chữa cho sự phân rẽ hoặc tối thiểu làm cho sự phân rẽ trở nên hiểu được. Nhưng chúng ta sẽ thấy tất cả những lý do mà chúng tôi sẽ trình bày từng phần riêng biệt không phải là lý do thật.
Ví dụ, ta luôn nghe rằng, tất cả chúng ta là một trong Thánh Linh (không thấy được). Điều đó đúng! Nhưng chúng ta thấy được thực tại của sự là một ở đâu? Hoặc có lẽ sự hiệp một chỉ ở bên trong, nhưng bên ngoài thì không là một? Theo Kinh Thánh, sự phân rẽ là một nan đề của xác thịt chứ không phải của tâm linh. Đúng là tất cả Cơ đốc nhân chúng ta có cùng một sự sống trong tâm linh mình, giống như anh chị em theo xác thịt có cùng chung dòng máu. Tuy nhiên, những anh chị em này lại không là một và có thể chia rẽ nhau cho tới khi mỗi người đi đường riêng của chính mình và do đó phá hủy sự hiệp một của gia đình như thế nào, thì chúng ta cũng như vậy, là những người sở hữu cùng sự sống trong tâm linh mình, nhưng lại bị phân chia rải rác ở trong nhiều bè phái khác nhau. Hiệp một có nhiều ý nghĩa hơn là chỉ có cùng chung dòng màu trong huyết quản, cũng như nơi Cơ đốc nhân chúng ta, sự hiệp một có nhiều ý nghĩa hơn là có cùng sự sống trong tâm linh mình.
Sự hiệp một mà Kinh Thánh trình bày cũng luôn là một sự hiệp một thực tiễn, thật sự hiểu được và có thể nhìn thấy được. Và sự hiệp một này cũng là bằng chứng và lời chứng cho sự hiệp một trong Thánh Linh. Đúng là vì có cùng sự sống trong tâm linh, chúng ta cũng có thể biểu lộ sự hiệp nhất một cách thực tiễn và nhìn thấy được và qua đó thế gian có thể nhận ra rằng Chúa Cứu Thế đã đến trong xác thịt. Câu sau chỉ ra sự hiệp một này thực sự cụ thể và nhìn thấy được như thế nào: "Ngày nào cũng vậy cứ chăm chỉ đến đền thờ; còn ở nhà thì bẻ bánh và dùng bữa chung với nhau một cách vui vẻ, thật thà, ngợi khen Đức Chúa Trời và được đẹp lòng cả dân chúng" – "Vả, người tin theo đông lắm, cứ một lòng một ý cùng nhau" (Công vụ các sứ đồ 2:46-47 và 4:32).
Những tín đồ đầu tiên hiệp làm một tự nhiên làm sao, có thể nhìn thấy được và mọi người đều có thể nhận biết! Tất cả họ sở hữu cùng một sự sống ở trong tâm linh, và tình yêu của họ dành cho Chúa Cứu Thế Giê-su chúng ta thật nóng cháy.
Sau đó khi sự tranh cãi, kiêu hãnh, ghen tị và nhiều giáo lý khác nhau len lõi vào xác thịt, và những tín đồ, như ví dụ trong Cô-rinh-tô, cũng bắt đầu cãi nhau về những ân tứ khác nhau, họ đã đánh mất sự hiệp một thực tiễn và nhìn thấy được, mặc dầu họ vẫn sở hữu cùng một sự sống trong tâm linh như trước kia. Một người cho mình thuộc Phao-lô, người thuộc A-bô-lô, người thứ ba thuộc Sê-pha, và người thứ tư thuộc Đấng Christ. Kinh Thánh chỉ rõ đặc điểm nầy là sự chia rẽ.
Với tất cả nỗ lực, Phao-lô đã viết cho Hội Thánh Cô-rinh-tô: "Hỡi anh em, tôi nhân danh Đức Chúa Giê-su Christ chúng ta khuyên anh em hết thảy đều phải đồng một tiếng nói với nhau, chớ phân rẽ nhau ra, nhưng phải hiệp một ý một lòng cùng nhau" (1.Cô-rinh-tô 1:10).
Không phải trong linh, họ không còn là một, nhưng mặc dầu có cùng một sự sống trong tâm linh, họ không còn đồng tiếng nói với nhau, và đã không còn một lòng một ý với nhau nữa. Vì thế, Phao-lô khuyên bảo họ giữ chặt sự hiệp một.
"Chúng tôi há chẳng bước đi bởi một Thánh Linh, theo cùng một dấu chân sao?" (2.Cô-rinh-tô 12:18).
Trong câu này chúng ta thấy rằng sự hiệp một mà Phao-lô và Tít đã trải qua thật tuyệt vời: Họ không chỉ hiệp một với nhau trong tâm linh, mọi người cũng có thể nhận thấy được họ đi theo cùng một dấu chân. Thật là mâu thuẫn khi hiệp một bên trong trong tâm linh, nhưng bên ngoài lại đi theo nhiều hướng khách nhau, mỗi người làm theo ý của riêng mình. Do đó Phao-lô đã khuyên trong những lá thư của mình:
"Duy anh em phải ăn ở một cách xứng đáng với Phúc Âm của Đấng Christ, để hoặc khi đến thăm anh em, hoặc khi vắng mặt, tôi cũng biết rằng anh em một lòng đứng vững, đồng tâm chống cự vì đức tin của Phúc Âm" (Phi-líp 1:27).
"Xin Đức Chúa Trời hay nhịn nhục và yên ủi ban cho anh em được đồng lòng ở với nhau theo Đức Chúa Giê-su Christ; để anh em lấy một lòng một miệng mà ngợi khen Đức Chúa Trời, là Cha của Đức Chúa Giê-su Christ chúng ta" (Rô-ma 15:5-6).
Cũng tại đây Phao-lô không nói rằng các Cơ đốc nhân ở Rô-ma phải hiệp một trong tâm linh, nhưng khuyên họ nên giữ sự hiệp một và biểu lộ sự hiệp một ra ngoài, qua cách họ đồng lòng và môi miệng khợi khen Đức Chúa Trời.
"Vậy nếu trong Đấng Christ có điều yên ủi nào, nếu vì lòng yêu thương có điều cứu giúp nào, nếu có sự thông công nơi Thánh Linh, nếu có lòng yêu mến và lòng thương xót, thì anh em hãy hiệp ý với nhau, đồng tình yêu thương, đồng tâm, đồng tư tưởng mà làm cho tôi vui mừng trọn vẹn. Chớ làm chi vì lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh, nhưng lấy lòng khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng hơn mình. Mỗi một người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa" (Phi-líp 2:1-4).
Cũng ở chỗ này, Phao-lô chỉ cho chúng ta rằng sự thông công trong Thánh Linh vẫn chưa có nghĩa là sự hiệp một thực tiễn nhìn thấy được. Như vậy, sự thông công nơi Thánh Linh tuyệt đối không thể đặt ngang bằng với sự hiệp một được. Phao-lô còn nói rộng hơn: Vì chúng ta có sự thông công nơi Thánh Linh, chúng ta nên làm sự vui mừng của ông trở nên trọn vẹn, và bây giờ cũng nên hiệp ý với nhau, đồng tình yêu thương, đồng tâm và đồng tư tưởng với nhau. Nếu chỉ thông công nơi Thánh Linh là đủ rồi, thì chắc niềm vui của Phao-lô đã trọn vẹn và do đó không còn phải khuyên bảo sự hiệp một nữa.
Ở đây không nói đến sự thông công, mà nói đến sự hiệp một thực tiễn có thể nhìn thấy được. Khi Phao-lô khuyên chúng ta đồng một tâm tình với nhau và gìn giữ sự hiệp một trong Thánh Linh như Ê-phê-sô 4:3 đề cập, thì ông không chỉ đến sự sống của Thánh Linh trong chúng ta, mà nói đến sự hiệp một nhìn thấy được ở giữa chúng ta do Thánh Linh tác động biểu lộ ra ngoài. Như thế, "dùng dây hòa bình mà giữ gìn sự hiệp một của Thánh Linh" chỉ có nghĩa là gìn giữ sự hiệp một có thể thấy và nắm bắt được này. Thật là phi lý khi phải chăm chỉ gìn giữ sự hiệp một vô hình.
Copyright © 2009 ---.
All Rights Reserved.
Designed by Die Gemeinde in Stuttgart.