(Lời kể bởi Lyuba, người Ukraine)

Tôi lớn lên trong một gia đình Cơ Đốc. Ngay từ nhỏ tôi đã nghe nhiều về Thượng Đế, nhưng tôi chưa bao giờ thực sự có một mối quan hệ sống nào với Ngài. Khi được mười tuổi, tôi hiểu được rằng tôi phải tiếp nhận Ngài vào lòng tôi một cách cá nhân. Từ một Cơ Đốc nhân khác, tôi biết rằng Thượng Đế không có cháu. Người đó ám chỉ rằng, chỉ việc cha mẹ tôi tin Thượng Đế, không thể cứu tôi được.

Kinh Thánh chép rằng:"Ai có Ðức Chúa Con thì có sự sống; ai không có Con Ðức Chúa Trời thì không có sự sống" (1.Giăng 5:12). Vì thế tôi đã quyết định tiếp nhận Ngài vào lòng mình và để Ngài làm chủ đời sống mình. Ngay lúc đó, tôi cảm nhận được một niềm vui thật lớn.

Theo thời gian, tôi nhận thấy đời sống đức tin của mình cứ lên và xuống mãi. Tôi không biết mình phải lẫn tránh tình trạng này như thế nào. Tôi đã làm nhiều việc tốt và rất tích cực trong nhà thờ, tuy nhiên tôi không tìm được sự bình an thực sự, vì tôi biết rằng, tôi sẽ sớm lại ngã nữa và không thể công chính trước Thượng Đế được.

Khi vào đại học, tôi gặp gỡ với những Cơ Đốc nhân khác, những người cũng muốn phục vụ Thượng Đế. Chúng tôi thường gặp nhau và hát những bài hát tốt lành, nhưng trong tôi luôn có một câu hỏi chưa được trả lời: nơi nào có được sự thông công theo như Kinh Thánh mô tả?


Cách đây hai năm, trong lúc học đại học, tôi tới Đức để học ngôn ngữ. Ngay trong tuần đầu tiên, tôi được mời tới một buổi nhóm. Khi tới đó, tôi đã nhận thấy rằng những Cơ Đốc nhân ở đây có điều gì đó mà tôi thiếu. Họ thực sự có một niềm vui thực và sâu với Chúa. Họ quen biết Thượng Đế nhiều hơn tôi, mặc dù tôi đã là Cơ Đốc nhân ngay từ nhỏ. Lúc đầu, tôi nghĩ rằng, tuổi tác và kinh nghiệm sống của họ là lý do cho điều đó. Nhưng khi đến nhóm Kinh Thánh trong trường đại học, tôi nhận ra rằng, ngay cả những sinh viên trẻ tuổi cũng có được niềm vui thực này ở trong Chúa. Sau đó, tôi bắt đầu tìm kiếm Chúa với tất cả tấm lòng mình. Lần đầu tiên trong đời, tôi nghe được rằng, Thượng Đế sống trong linh hồn của tôi. Trong Kinh Thánh có câu:"Ðức Chúa Trời là Thánh Linh, nên ai thờ phượng Ngài thì phải lấy linh hồn và lẽ thật mà thờ phượng" (Giăng 4:24). Tôi đã cầu nguyện xin Chúa Giê-su đánh thức linh hồn tôi. Rồi sau đó, tôi hiểu được tại sao tôi đã không thường xuyên sống với Thượng Đế được. Trước kia, tôi chỉ thờ phượng Chúa trong tâm hồn mình(trong cảm xúc và lý trí). Những cảm xúc này thường lên và xuống, và cũng giống như mối quan hệ của tôi với  Thượng Đế vậy. Bây giờ, bởi Đức Thánh Linh, tôi thực sự kinh nghiệm được ân điển của Chúa. Lời của Ngài không chỉ là những mẫu chuyện kể về những người đã sống trong thời Kinh Thánh, mà bởi Thánh Linh lời Chúa bây giờ đã trở thành hiện thực của tôi. Trong nhóm Kinh Thánh này, cùng với những sinh viên khác, tôi có thể tận hưởng Đấng Cứu Thế giàu có và kinh nghiệm được niềm vui thực và vĩnh hằng trong Chúa.