pho tượng

Những sự kiện xảy ra trên thế giới trong năm qua như Brexit, bầu cử tổng thống Mỹ,.. đã làm nhiều người cảm thấy bất an và không biết ý nghĩa của những điều đó. Trong bài này, chúng tôi không muốn thảo luận chính trị mà muốn tìm hiểu xem Kinh Thánh có nói đến những sự kiện đó không.

1. Mở đầu

Kinh Thánh không phải là quyển sách bình thường mà ẩn đằng sau đó chính là Đức Chúa Trời hằng sống. Dù Kinh Thánh đã có từ rất lâu, nhưng những điều trong đó không chỉ đúng với chúng ta hôm nay mà còn cho cả tương lai. Một trong các sách của Kinh Thánh là sách Đa-ni-ên có liên quan rất nhiều đến thời kỳ mà chúng ta đang sống. Sách này được viết bởi tiên tri Đa-ni-ên, khoảng từ năm 605 đến năm 520 trước CN. Vào năm 606 trước CN, nước Israel bị đế quốc Babylon chiếm đóng và hủy diệt hoàn toàn. Cùng với nhiều người khác, Đa-ni-ên bị lưu đày sang Babylon. Sau đó, ông đã trở thành quan cao nhất của Babylon.

Vua Babylon lúc đó là Nê-bu-cát-nết-sa. Trong chương 2 của sách Đa-ni-ên, ông vua này có một giấc mơ. Khi thức dậy, ông không còn nhớ nó nữa nên đã triệu tập toàn bộ những nhà thông thái và nhà giải mộng thời đó. Tất nhiên không ai có thể làm được. Cuối cùng, chỉ mình Đa-ni-ên mới có thể kể lại giấc mơ và giải thích nó.

Giấc mơ này không phải là một giấc mơ bình thường, mà nó là một trục thời gian mô tả trước sự phát triển của các đế chế trong vùng Địa Trung Hải, bắt đầu lúc Israel bị Babylon đánh bại cho đến ngày nay và cả tương lai. Tuy trục thời gian này đã có cách đây khoảng 2600 năm, nhưng nó có thể giúp chúng ta hiểu được những gì đang diễn ra ngày nay. Chúng tôi cũng vẽ một cái hình minh họa giấc mơ này để các bạn dễ hiểu. Lúc đó, Đa-ni-ên kể lại giấc mơ của vua: “Tâu đức vua, nầy, vua đã thấy một pho tượng lớn. Pho tượng đó to lớn và vô cùng rực rỡ, đứng sừng sững trước mặt vua, hình thù rất dễ sợ. Đầu pho tượng nầy bằng vàng ròng; ngực và hai cánh tay bằng bạc; bụng và hông bằng đồng; chân bằng sắt và bàn chân thì một phần bằng sắt một phần bằng đất sét” (Đa-ni-ên 2:31-33). Như vậy, vua đã nằm mơ thấy một bức tượng lớn, được làm từ nhiều vật liệu khác nhau. Đa-ni-ên nói tiếp: “Khi vua đang mải nhìn pho tượng thì có một hòn đá chẳng phải bởi bàn tay loài người đục ra, đập vào bàn chân bằng sắ
t và đất sét của pho tượng, khiến chúng vỡ tan tành. Bấy giờ sắt, đất sét, đồng, bạc và vàng đều cùng vỡ vụn, giống như trấu trên sân đập lúa mùa hạ, và bị gió cuốn đi không để lại một dấu vết nào cả. Nhưng hòn đã đập vào pho tượng thì trở thành một ngọn núi lớn, lấp đầy cả mặt đất” (Đa-ni-ên 2:34-35). Mỗi phần của pho tượng mô tả lịch sử của một đế chế trong khu vực Địa Trung Hải.

2. Cái đầu bằng vàng

Đa-ni-ên đã giải thích: “Tâu vua,.. vua là cái đầu bằng vàng” (Đa-ni-ên 2:37-38). Vua này là vua Nê-bu-cát-nết-sa, là vua vĩ đại nhất của đế chế Babylon. Ông đã lên ngôi vào năm 605 trước CN và đã trị vì trong 43 năm. Đó cũng là thời kỳ hoàng kim của đế quốc Tân Babylon, trải dài từ biển Địa Trung Hải cho đến Vịnh Ba Tư. Như vậy, cái đầu bằng vàng mô tả đế chế Babylon, và trục thời gian của pho tượng bắt đầu từ năm 605 trước CN. Vua cuối cùng của Babylon là Nabonid (từ năm 556 trước CN). Sau đó, con trai ông là Belsazar đã trị vì thế ông. Nhưng vào năm 539 trước CN, Belsazar này bị giết, rồi đế chế Babylon bị người Mê-đi và người Ba Tư chinh phục. Chương 5 và 6 của sách Đa-ni-ên có tường thuật những điều này. Như vậy, cái đầu vàng đã kết thúc vào năm 539 trước CN.

3. Ngực và cánh tay bằng bạc

Đế chế thứ hai là Mê-đi - Ba Tư. “Nhưng sau vua, sẽ xuất hiện một vương quốc khác, kém hơn vương quốc của vua” (Đa-ni-ên 2:39). Chương 8 của sách Đa-ni-ên cho chúng ta biết vương quốc này là gì. Các đế chế ở đây không phải là các phần của pho tượng nữa mà là các con thú. “Kìa, một con chiên đực có hai sừng đang đứng cạnh bờ sông; hai sừng nó cao, nhưng một sừng thì cao hơn sừng kia, và sừng cao hơn thì mọc lên sau” (Đa-ni-ên 8:3). Đa-ni-ên cũng giải thích trong câu 20: “Con chiên đực có hai sừng mà ngươi đã thấy, là các vua của Mê-đi và Ba Tư”.

Đa-ni-ên đã thấy khải tượng này vào khoảng năm 600 trước CN. Có nghĩa là Đa-ni-ên đã tiên đoán trước 60 năm rằng, người Mê-đi và Ba Tư sẽ chinh phục Babylon và bắt đầu một kỷ nguyên mới. Hai cánh tay của pho tượng chính là hai sừng của con chiên đực, có nghĩa là đế chế này thuộc về hai dân tộc Mê-đi và Ba Tư. Đế chế Mê-đi yếu hơn, ở phía Tây, là cánh tay trái và cũng là cái sừng ngắn hơn. Trong chương 8, Đa-ni-ên đã nói “một sừng thì cao hơn sừng kia, và sừng cao hơn thì mọc lên sau”. Lịch sử đã diễn ra như vậy. Người Mê-đi trị vì đầu tiên, rồi đến người Ba Tư. Đế chế Ba Tư hùng mạnh hơn. Đa-ni-ên không chỉ tiên đoán ai nắm quyền trong kỷ nguyên kế, mà còn cho biết trước sự phân chia quyền lực giữa hai dân tộc, và đế chế mạnh hơn sẽ đến sau.

4. Bụng và hông bằng đồng

Còn bụng và hông bằng đồng chính là đế chế Hy Lạp. Đa-ni-ên nói với vua: “rồi một vương quốc thứ ba, làm bằng đồng, sẽ thống trị khắp mặt đất” (Đa-ni-ên 2:39). Trong Đa-ni-ên 8, sau con chiên đực thì con dê đực xuất hiện. “Con dê đực là vương quốc Hy Lạp, và cái sừng lớn ở giữa hai mắt là vua đầu tiên” (Đa-ni-ên 8:21). Như vậy, cả “con dê đực” trong câu này lẫn “bụng và hông bằng đồng” đều nói đến đế chế thứ ba, đế chế Hy Lạp. Còn cái sừng lớn là vua Alexander Đại Đế. Khi cha mình là vua Philip II chết, ông lên ngôi lúc 20 tuổi và nắm vững toàn bộ quyền thống trị quân đội Macedonia. Kế đó, ông chinh phục Hy Lạp, rồi tấn công Ba Tư. Lúc đầu quân Ba Tư khinh địch vì quân Hy Lạp chỉ có khoảng 30000 quân, còn họ có trên 150000 quân. Sau hai trận chiến mang tính quyết định vào năm 333 và năm 331 trước CN, nhờ vào chiến lược quân sự tài tình, ông đã đánh bại được đế chế Ba Tư mạnh hơn và lập ra đế chế Hy Lạp. Như vậy, năm 331 trước CN là bắt đầu của một kỷ nguyên mới, là một phần mới của pho tượng.

Alexander Đại Đế đã chinh chiến trong 12 năm, đánh bại dân tộc này đến dân tộc khác để mở rộng vương quốc mình. Vào năm 32 tuổi, khi đang ở đỉnh cao quyền lực, ông đã chết đột ngột vì bệnh (năm 323 trước CN). Cái chết này cũng được Đa-ni-ên 8 nói đến: “Con dê đực trở nên cực kỳ to lớn. Nhưng đang lúc nó mạnh mẽ nhất thì cái sừng lớn của nó bị gãy...” (Đa-ni-ên 8:8). Kinh Thánh còn cho biết trước điều gì xảy ra sau đó. “...và ngay chỗ đó có bốn cái sừng khác mọc ra… nhưng không quyền lực bằng sừng đó” (câu 22). Sau khi Alexander chết, bốn tướng thân tín nhất đã phân chia đế chế này ra làm tư, đó là bốn cái sừng mà Kinh Thánh nói đến. Nhưng không có tướng nào quyền lực bằng ông.

5. Hai chân bằng sắt

Hai chân bằng sắt của pho tượng là kỷ nguyên thứ tư, đế chế La Mã. “Lại có một vương quốc thứ tư, mạnh như sắt, vì sắt đập nát và phá tan tành mọi vật; và như sắt đập nát và phá tan tành mọi vật thể nào, thì vương quốc ấy cũng đập nát và phá tan tành các vương quốc khác thể ấy” (Đa-ni-ên 2:40). Như sắt có đặc tính là cứng thì đế chế La Mã cũng như vậy. Đế chế này đập nát và phá tan các nước khác. Quân La Mã có đặc điểm là rất tàn bạo, thường hay tiêu diệt hoàn toàn kẻ thù của mình. Trong trận chiến ở thành Carthage, thuộc Bắc Phi, quân La Mã không chỉ san bằng thành này mà còn tàn sát gần như toàn bộ dân cư. Alexander Đại Đế hoàn toàn khác. Ông đã cho phép các dân tộc khác được tiếp tục sống theo văn hóa của họ, chứ không triệt tiêu hay bắt buộc họ phải sống theo văn hóa của mình. Đế chế La Mã bắt đầu với hoàng đế Augustus, lên ngôi vào năm 31 trước CN. Đó cũng là thời điểm chuyển tiếp giữa cái bụng bằng đồng và hai chân bằng sắt.

Hai chân bằng sắt có nghĩa là đế chế La Mã phải bị chia làm hai. Vì đế chế La Mã bành trướng không ngừng, nên vào năm 395 sau CN, người ta phải chia nó ra làm hai để có thể kiếm soát được. Như vậy, Kinh Thánh đã tiên đoán chính xác đặc điểm lẫn sự phân chia của đế chế này. Về mặt chính trị, đế chế La Mã được chia thành đế chế Tây La Mã và đế chế Đông La Mã. Đế chế Tây La Mã chỉ kéo dài đến năm 476 sau CN, đế chế Đông La Mã còn được gọi là đế chế Byzantine thì tồn tại đến năm 1453, sau đó bị đế chế Ottoman của Thổ Nhĩ Kỳ chinh phục. Về mặt tôn giáo cũng có sự phân chia giữa giáo hội Công Giáo La Mã ở phía Tây và giáo hội Chính thống giáo ở phía Đông. Đế chế Tây La Mã kết thúc vào năm 476, nhưng sau đó giáo hội Công Giáo La Mã đã nắm quyền. Đó là thời kỳ đen tối trung cổ! Giáo hội có thể quyết định ai được làm hoàng đế. Hoàng đế nào cũng phải cố gắng lấy lòng giáo hoàng. Như vậy, chúng ta có thể hiểu tại sao hai chân bằng sắt được dùng mô tả đế chế này vì đế chế này tồn tại lâu nhất. Đế quốc La Mã Thần thánh Dân tộc Đức (từ năm 1254 SCN) là sự tiếp diễn của đế chế La Mã, đã kéo dài đến năm 1806.

6. Hai bàn chân bằng đất sét và bằng sắt

Phần cuối của pho tượng là hai bàn chân bằng đất sét và bằng sắt. Hai bàn chân này mô tả nền dân chủ mà chúng ta đang sống. “Như vua đã thấy sắt trộn với đất sét, các dân tộc trong vương quốc cũng pha trộn nhau nhưng không kết hợp nhau được, như sắt không thể pha trộn với đất sét được” (Đa-ni-ên 2:43).

Trong Kinh Thánh, “sắt” luôn có nghĩa là “cai trị”, còn “đất sét” có nghĩa là “người” hay là “dân”. Hai chất liệu này kết hợp với nhau có nghĩa là nền dân chủ. Trong tiếng Hy Lạp, từ “dēmokratía” (dân chủ) được kết hợp bởi từ “dēmos” (dân) và từ “kratía” (cai trị). “Dân chủ” có nghĩa là dân làm chủ. Có thể nói nền dân chủ đã bắt đầu bằng Bản tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ vào năm 1776. Tuy sự kiện đó không diễn ra ở vùng Địa Trung Hải hay ở châu Âu, nhưng những người đã làm ra sự kiện đó đã đến từ châu Âu. Chúng ta lấy năm này làm giao điểm giữa hai chân bằng sắt và hai bàn chân bằng sắt và đất sét. Có nghĩa là kỷ nguyên của hai chân sắt đã kéo dài khoảng 1800 năm. Trong thế kỷ 19 cũng có một số cuộc cách mạng ở các nước Châu Âu như ở Pháp, Đức, Ý, Áo, Hungary,.. Trong những năm gần đây, thế giới tiếp tục phát triển theo xu hướng dân chủ như sự tan rã của khối Đông Âu (1989-1991), và phong trào Mùa xuân Ả Rập (từ năm 2010) khi người dân các nước Ả Rập như Tunisia, Ai Cập, Lybia,.. nổi dậy, biểu tình phản đối chống lại chính phủ để xây dựng nền dân chủ. Như vậy chúng ta đang sống trong thời đại của bàn chân sắt và đất sét.

7. Hòn đá

Nhưng giấc mơ vẫn chưa kết thúc ở đây, mà còn có một hòn đá. “Trong đời các vua nầy, Đức Chúa Trời trên trời sẽ lập một vương quốc không bao giờ bị hủy diệt, chủ quyền của vương quốc đó sẽ không bao giờ rơi vào tay một dân tộc khác. Vương quốc đó sẽ đập tan và tiêu diệt tất cả các vương quốc khác, còn chính nó sẽ tồn tại đời đời” (Đa-ni-ên 2:44). Như vậy, trong tương lai sẽ không có một hình thức nhà nước mới, mà chính Đức Chúa Trời sẽ thiết lập vương quốc của Ngài trên trái đất này. Các đế chế mà chúng ta đã thấy có khởi đầu và kết thúc, còn vương quốc của Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ chấm dứt. Ngoài Đức Chúa Trời ra, không dân tộc nào sẽ làm chủ vương quốc này. Đó là nghĩa của “một hòn đá chẳng phải bởi bàn tay loài người đục ra”. Hòn đá sẽ hủy diệt mọi đế chế khác và nó sẽ tồn tại đến đời đời. Kinh Thánh cho biết Giê-su Christ chính là hòn đá này. Ngài sẽ trở lại vào cuối thời đại mà chúng ta đang sống để phán xét toàn bộ thế giới. Vì thế giới này có quá nhiều tội lỗi, bại hoại, sát nhân,... nên Đức Chúa Trời buộc phải phán xét thế giới này trước khi Ngài thiết lập vương quốc. Chúa Giê-su sẽ là Vua của vương quốc này. Điều này chưa xảy ra, nhưng sẽ tới trong tương lai.

Giấc mơ mà Đa-ni-ên mô tả, đã được lịch sử xác nhận từng chi tiết. Không phải Đa-ni-ên có khả năng như vậy mà chính Đức Chúa Trời đã ban những lời này cho chúng ta. Không phải để chúng ta hiểu về lịch sử mà để chúng ta nhận ra rằng có một Đức Chúa Trời hằng sống, là Đấng biết trước tương lai. Qua đó, Ngài muốn cho chúng ta biết Ngài hiện hữu và Ngài quan tâm đến loài người chúng ta. Nếu không phải là Đức Chúa Trời thì làm sao có người nào có thể tiên đoán những gì sẽ xảy ra từ năm 604 trước CN cho đến thời đại chúng ta? Hơn nữa, các chi tiết ở trong Đa-ni-ên 8 cũng được ứng nghiệm chính xác.

8. Vương quốc Đức Chúa Trời sẽ đến khi nào?

Vì thời kỳ của bàn chân bằng sắt và đất sét đã kéo dài đúng 240 năm, nên chúng ta phải đặt ra câu hỏi là khi nào Đức Chúa Trời sẽ thiết lập vương quốc của Ngài trên trái đất? Chúng ta đang sống trong giai đoạn nào của bàn chân? Chính Chúa Giê-su đã nói: “Về ngày và giờ đó, chẳng có ai biết cả, thiên sứ trên trời hay là Con cũng vậy, nhưng chỉ một mình Cha biết thôi” (Ma-thi-ơ 24:36). Có nghĩa không ai biết trước được khi nào vương quốc Chúa sẽ đến.

Tuy nhiên, Chúa Giê-su cũng nói đến các dấu hiệu của thời đại. “Khi chiều tối đến, thì các ngươi nói rằng: thời tiết sẽ tốt, vì bầu trời đỏ. Còn buổi sáng, thì các ngươi nói rằng: Hôm nay sẽ có cơn dông, vì bầu trời đỏ và âm u. Các ngươi biết phân biệt rõ sắc trời, mà không phân biệt được các dấu hiệu của thời đại?” (Ma-thi-ơ 16:2-3). Đức Chúa Trời muốn chúng ta hiểu các dấu hiệu của thời đại mà chúng ta đang sống. Ngài đã ban cho chúng ta một số dấu hiệu để chúng ta hiểu mình đang ở đâu và điều gì sẽ đến. Có hai loại dấu hiệu: các dấu hiệu liên quan đến chính trị thế giới và các dấu hiệu cụ thể về Israel mà Kinh Thánh trình bày.

Các dấu hiệu liên quan đến chính trị thế giới

Tôi đã thu thập một số tiêu đề báo chí trong những tháng qua. Trong năm 2016, ở Thổ Nhĩ Kỳ có đảo chính, tờ báo Đức Wirtschaftwoche đăng bài “Tổng thống Erdogan phá hoại nền dân chủ”. Về sự kiện Brexit (nước Anh ra khỏi khối EU) thì tờ Foreign Affairs ghi rằng “Sự thất bại của nền dân chủ Anh”. Cách đây ba năm, báo Kinh Tế Đức có viết bài “Nền dân chủ ở châu Âu đang chết dần chết mòn”. Bài này nói đến sự mâu thuẫn ngày càng tăng giữa dân và nhà cầm quyền. Điều này thú vị vì nó phù hợp với điều mà Đa-ni-ên đã nói về bàn chân bằng sắt và đất sét: “chúng trộn với nhau nhưng không kết hợp với nhau được”.

Sau cuộc bầu cử tổng thống Mỹ, báo Spiegel đã xuất bản 2 số về cuộc bầu cử này “Tận thế như chúng ta đã biết” mô tả phản ứng của thế giới đối với kết quả của cuộc bầu cử. Còn số sau có tiêu đề “Di sản của tổng thống Obama hay nền dân chủ bị đe dọa?”. Tờ BBC News đăng bài “Có phải Trump đắc cử đánh dấu sự kết thúc của nền dân chủ tự do?”. Trong bài này có câu sau: “Sau sự trưng cầu dân ý (Brexit) và bầu cử tổng thống Mỹ có vẻ như nền dân chủ tự do mà chúng ta biết đã tự sụp đổ một cách sâu sắc”. Qua những bài này, chúng ta nhận thức được rằng nền dân chủ đang ở hồi kết thúc. Cũng có nghĩa là thời kỳ bàn chân bằng sắt và đất sét cũng gần kết thúc.

Các dấu hiệu liên quan đến Israel

Đa-ni-ên có nói đến một dấu hiệu liên quan đến Israel: “Dân của một thủ lĩnh sắp đến sẽ phá hủy thành và nơi thánh” (Đa-ni-ên 9:26). Thành này là thành Jerusalem và nơi thánh là đền thờ ở thành Jerusalem. Qua đó, Đa-ni-ên cho biết sau khi Giê-su Christ xuất hiện, một thủ lĩnh sẽ đến để tàn phá Jerusalem. Chính Chúa Giê-su cũng nói về dân Israel của Ngài: “Họ sẽ bị ngã dưới lưỡi gươm, sẽ bị bắt đày đi giữa các dân ngoại” (Lu-ca 21:24). Lời tiên tri thứ hai này đã được ứng nghiệm vào năm 70 sau CN, khi tướng La Mã là Titus phá hủy thành Jerusalem và xóa tên nước Israel ra khỏi bản đồ thế giới.

Chúa Giê-su cũng nói đến một dấu hiệu thứ hai: “Hãy rút ra bài học từ cây vả. Khi cành vừa đâm chồi, ra lá thì các ngươi biết mùa hạ sắp đến. Cũng vậy, khi các ngươi thấy tất cả những điều nầy thì biết rằng Con Người đã đến gần, đang ở ngay trước cửa” (Ma-thi-ơ 24:32-33). Trong Kinh Thánh, cây vả tượng trưng cho nước Israel. Sau năm 70, thì nước Israel không còn nữa, giống như cây vả đang ngủ đông. Nhưng vào năm 1948, nước Israel được lập trở lại. Có nghĩa là cây vả đã đâm chồi, ra lá. Điều này chưa từng xảy ra vì quốc gia này đã không tồn tại gần 1900 năm, nhưng lại được lập trở lại dù cả thế giới Ả Rập chống đối.

Lu-ca 21:24 cho biết một dấu hiệu khác: “Thành Giê-ru-sa-lem sẽ bị dân ngoại giày đạp cho đến khi các thời kỳ dân ngoại được trọn”. Sau khi bị quân của Titus phá hủy, thành Jerusalem đã thuộc về tay dân ngoại (Kinh Thánh gọi các dân khác với dân Israel là dân ngoại). Câu Kinh Thánh trên cũng có nghĩa là Jerusalem sẽ thuộc về Israel trở lại khi hết thời kỳ của dân ngoại. Điều này đã xảy ra vào năm 1967. Trong trận chiến Sáu ngày, các nước Ả Rập xung quanh Israel đã tấn công Israel cùng lúc. Israel không những đã đánh bại họ mà còn chiếm được một số vùng lãnh thổ của các nước này, trong đó có Đông Jerusalem. Có nghĩa là toàn bộ thành Jerusalem đã thuộc về Israel trở lại. Nếu đọc về trận đánh này, chúng ta có thể nhận thấy rằng Đức Chúa Trời đã chiến đấu cho Israel. Như vậy, câu Kinh Thánh trên đã được ứng nghiệm vào năm 1967. Từ đó đến năm 2017 là 50 năm.

Đa-ni-ên 9:27 cho biết một dấu hiệu kế tiếp: “Bởi quyền lực, thủ lĩnh ấy sẽ lập giao ước với nhiều người trong một tuần lễ”. Giao ước này sẽ là một hiệp định hòa bình ở Trung Đông. Từ nhiều năm qua, các chính trị gia, đặc biệt là các tổng thống Mỹ, đã cố gắng tạo nên hòa bình ở Trung Đông, giữa người Israel và người Palestine, nhưng họ đã không thành công. Đa-ni-ên cho biết là một ngày nào đó sẽ có hiệp định này, và hiệp định sẽ kéo dài bảy năm vì một tuần trong sách Đa-ni-ên là bảy năm. Hiệp định này cho phép người Do Thái dâng của lễ trên Núi Đền ở Jerusalem như họ đã làm trước đây. Hiện giờ trên Núi Đền có đền thờ Hồi Giáo nên họ không làm vậy được. Như vậy, dấu hiệu cuối cùng liên quan đến Israel là hiệp định hòa bình. Bảy năm sau khi có hiệp định thì hòn đá xuất hiện, có nghĩa là vương quốc Đức Chúa Trời sẽ đến. Trừ dấu hiệu này ra thì tất cả các dấu hiệu khác đã ứng nghiệm. Tổng thống mới của Mỹ tuy làm cho nhiều người hoang mang, lo lắng, nhưng ông ta là một người bạn đích thực của nước Israel. Ông từng tuyên bố sẽ làm tất cả để làm hiệp định hòa bình này trở thành hiện thực.

9. Kết luận

Chúng ta biết mình đang ở thời cuối của nền dân chủ và những lời tiên tri của Kinh Thánh đã được ứng nghiệm chính xác. Khả năng hiệp định hòa bình sẽ đến trong thời chúng ta là rất cao. Vậy chúng ta phải làm gì?

Rô-ma 13:11 “Hãy làm điều đó, vì anh em biết mình đang sống trong thời kỳ nào. Đã đến giờ anh em phải thức dậy”. Đã đến lúc để chúng ta thức dậy rồi. Chúa Giê-su đã rao giảng rằng: “Hãy ăn năn vì vương quốc Đức Chúa Trời đã gần đến” (Ma-thi-ơ 4:17). Ngày nay, vương quốc Chúa thực sự sắp đến rồi. Tuy nhiên, nhiều người thắc mắc tại sao dấu hiệu cuối vẫn chưa xảy ra. Nhưng “Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như một số người nghĩ đâu, nhưng Ngài kiên nhẫn đối với anh em, không muốn một người nào chết mất mà muốn mọi người đều ăn năn” (2. Phi-e-rơ 3:9). Ăn năn có nghĩa là quay trở lại, thay đổi cách suy nghĩ, không tiếp tục làm như trước nữa. Nếu chúng ta vẫn tiếp tục sống như trước, như theo đuổi sở thích, công việc, gia đình,.. mà không nhận ra mình đang sống trong thời gian nào thì trong mắt Đức Chúa Trời, chúng ta giống như những người đang ngủ. Vì vậy, chúng ta phải thức dậy và quay trở lại. Hy vọng qua bài này, tất cả chúng ta thức dậy và nhận ra mình đang sống trong thời gian nào. Nếu những gì Kinh Thánh đã nói đã ứng nghiệm hoàn toàn thì chúng ta phải tin rằng điều phải đến chắc chắn sẽ xảy ra.

Bước đầu tiên để đi vào vương quốc Đức Chúa Trời là “nếu một người không được sinh lại, thì không thể thấy vương quốc Đức Chúa Trời” (Giăng 3:3).Trong mắt Đức Chúa Trời, loài người như đang chết. Đa số sống xa cách Đức Chúa Trời, không quan tâm đến điều Ngài muốn và điều Ngài nói. Vì vậy, chúng ta phải được cứu khỏi tình trạng này. Một chỗ khác trong Kinh Thánh nói: “Nhưng những ai tiếp nhận Ngài (Giê-su), tức là tin danh Ngài, thì Ngài ban cho họ quyền trở nên con của Đức Chúa Trời, là những người được sinh ... bởi Đức Chúa Trời” (Giăng 1:12-13). Chúa Giê-su không chỉ đã sống cách đây khoảng 2000 năm mà Ngài đã chịu đóng đinh vì tội lỗi chúng ta. Nhiều người đã làm chứng rằng Ngài đã sống lại, rồi lên trời và tiếp tục sống. Ngày nay, Ngài không là xác thịt nữa mà là Linh. Mỗi người phải tiếp nhận Chúa Giê-su bằng cách tin Ngài. Như vậy, sinh lại là tin danh Ngài. “Nếu một người không nhờ nước và Linh mà sinh ra thì không thể vào vương quốc Đức Chúa Trời” (Giăng 3:5). Linh có nghĩa là tin danh Chúa Giê-su và tiếp nhận Ngài vào trong lòng chúng ta. Còn nước có nghĩa là chúng ta chịu phép báp-tem. Như vậy bước đầu tiên để vào vương quốc là tin và chịu báp-tem.

2.Phi-e.rơ 3:11-12 nói đến bước kế tiếp: “Vì mọi vật đều phải tiêu tán thì anh em đáng nên thánh và tin kính trong mọi sự ăn ở của mình là dường nào, trong khi chờ đợi trông mong cho ngày Đức Chúa Trời mau đến”. Ngày nay, tuy có nhiều tín đồ thực sự tin Chúa và đã chịu báp-tem, nhưng họ đã thỏa mãn, chỉ chờ đợi ngày nào đó sẽ lên thiên đàng. Kinh Thánh không nói như vậy mà cho biết rằng vương quốc Đức Chúa Trời sẽ đến trái đất này. Có nghĩa là chúng ta phải chuẩn bị cho vương quốc bằng cách sống thánh khiết và kính sợ Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đang tìm kiếm những người như vậy.

Tôi hy vọng bài này có thể giúp các bạn tin Lời Đức Chúa Trời, Đấng có thể cho biết trước những gì đã xảy ra và sẽ xảy ra trong tương lai. Giăng 5:24 “Ai nghe lời Ta và tin Ðấng đã sai Ta thì có sự sống đời đời, không bị phán xét, nhưng đã vượt khỏi sự chết mà vào sự sống”. Mặt khác, Đức Chúa Trời cũng nhiều lần cảnh báo chúng ta để chúng ta chuẩn bị. Lời cảnh bào này dành cho mọi người: “Vậy, hãy thận trọng! E rằng lòng các ngươi trĩu nặng bởi cuộc sống phóng túng, say sưa và sự lo lắng của đời nầy; và ngày ấy đến thình lình như bẫy sập trên các ngươi, cũng như trên tất cả mọi người ở khắp mặt đất” (Lu-ca 21:34-35). Tôi hy vọng sau bài này, chúng ta không chỉ hiểu thêm nhiều thông tin, mà lòng chúng ta được đụng chạm, để chúng ta không tiếp tục làm như trước nữa. Nếu không, lòng chúng ta sẽ bị trĩu nặng. Có lẽ chúng ta không say sưa rượu chè, cũng không sống phóng túng nhưng những lo lắng của đời này là một mối nguy hiểm có thể làm chúng ta lầm lạc, làm chúng ta không quan tâm đến điều quan trọng nhất: vương quốc Đức Chúa Trời sẽ đến trái đất này.

Điều cuối cùng mà tôi muốn nói là không phải ai trong chúng ta có thể trải nghiệm ngày Chúa đến, vì không ai dám chắc rằng ngày mai mình còn sống. Kinh Thánh có nói rằng “Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét” (Hê-bơ-rơ 9:27). Chính vì vậy chúng ta đừng nghĩ rằng vương quốc Chúa còn lâu mới đến, sau này quan tâm cũng được. Nếu vậy thì không khôn ngoan. Nếu chết trước đó thì cơ hội để chúng ta chuẩn bị đã qua rồi. Mong những lời này đi vào lòng bạn, làm bạn suy nghĩ để thức dậy, quay trở lại, cũng như tin Chúa Giê-su và lời của Ngài, và bắt đầu chuẩn bị cho vương quốc Đức Chúa Trời.

(Dịch từ bài "Was bedeutet das Weltgeschehen" của "das himmliches Jerusalem")


Bài liên quan:
Bài viết mới hơn:
Bài viết cũ hơn: