Những người thờ phượng thật trong thời Tân Ước

Thực  tế  của  việc  thờ  phượng  trong  thời  Tân  Ước

Giăng  4:19-24;  1  Phi-e-rơ  2:4-7,  9;  Ê-phê-sô  2:19-22;  1  Ti-mô-thê  3:15-16;  Phục  Truyền.  12:1-8

Lạy  Cha,  xin  Cha  hãy  rửa  sạch  chúng  con  một  lần  nữa  bằng  huyết  báu  của  Chúa  Giê-su,  để  chúng  con  có  một  tấm  lòng  rộng  mở  và  xin  Cha  hãy  lấy  đi  tất  cả  những  bức  màn  che  trước  lòng  chúng  con.  Xin  hãy  phán  với  chúng  con  và  ban cho chúng  con  ánh  sáng  để  chúng  con  có  thể  nhận  ra  được  nỗi  khao  khát  của  lòng  Cha,  để  chúng  con  có  thể  trở  thành  những  người  thờ  phượng  thật.  Chúng  con  xin  dâng  tất  cả  các  thánh  đồ  và  các  buổi  nhóm  cho  Cha.  Chúng  con  cầu  xin  Cha  hãy  chúc  phước  cho  chúng  con.

Sự  khao  khát  của  lòng  Cha

Hội  nghị  này  phải  là  một  thời  gian  rất  đặc  biệt  vì  tôi  có  cảm  nhận  rằng  Chúa  đang  có  một  gánh  nặng  đặc  biệt  ở  đây.  Trong  hội  nghị  này,  chúng  ta  không  chỉ  thông  công  về  một  số  đề  tài  mà  chúng  ta  muốn  chạm  được  sự  khao  khát  của  lòng  Cha.  

Sự  thờ  phượng  thật  ở  trong  Linh

Chúa  Giê-su  nói  một  lời  rất  quan  trọng  trong  Giăng  4:23-24:  “Nhưng  giờ  sắp  đến,  và  bây  giờ  đã  đến,  khi  những  người  thờ  phượng  thật  thờ  phượng  Cha  trong  linh  và  sự  thật;  vì  Cha  tìm  kiếm  những  người  thờ  phượng  Cha  như  vậy.  Đức  Chúa  Trời  là  Linh,  và  ai  thờ  phượng  Ngài  thì  phải  thờ  phượng  trong  linh  và  sự  thật“.  Nếu  dùng  tâm  hồn  và  lý  trí  của  mình,  anh  em  không  thể  chạm  được  Đức  Chúa  Trời,  vì  Ngài  là  Linh.  Tôi  hy  vọng  những  người  mới  tin  Chúa  sẽ  hiểu  rằng  con  người  gồm  có  ba  phần:  thân  thể,  hồn  và  linh  (theo  1.Tê-sa-lô-ni-ca  5:23).  Hồn  được  kết  nối  với  tâm,  còn  linh  nằm  sâu  tận  bên  trong  cùng  của  con  người.

Nhưng  những  ai  không  tin  Chúa  thì  linh  của  họ  bị  chết.  Họ  không  thể  tương  giao  với  Đức  Chúa  Trời  và  họ  ở  trong  bóng  tối.  Nếu  ở  trong  bóng  tối,  anh  em  sẽ  thờ  theo  bất  kỳ  cách  xưa  cũ  nào.  Ở  Trung  Hoa,  người  ta  đưa  anh  em  một  cái  tượng,  chỉ  là  một  khúc  gỗ,  rồi  anh  em  thờ  nó.  Nếu  tôi  bảo  anh  em  thờ  cái  ly  này,  anh  em  có  thờ  nó  không?  Nhưng  nếu  tôi  đổi  hình  dạng  cái  ly  thành  cái  tượng  đầu  trọc,  anh  em  có  thờ  nó  không?  

Biết  Cha,  Con  và  Thánh  Linh

Vậy  anh  em  thờ  ai?  Thờ  Chúa  Giê-su?  Nói  như  vậy  cũng  đúng,  nhưng  anh  em  phải  nhận  ra  rằng  Đức  Chúa  Trời  của  chúng  ta  không  đơn  giản  như  thế,  Ngài  hằng  sống  và  có  một  kế  hoạch.  Để  hiểu  Đức  Chúa  Trời,  anh  em  phải  hiểu  rằng  Ngài  có  ba  thân  vị  Cha,  Con  và  Thánh  Linh.  Nghĩa  là  có  ba  trong  một.  Nếu  anh  em  nói  chỉ  có  một,  thì  Ngài  sẽ  nói  là  “Không,  Ta  là  Cha,  Con  và  Thánh  Linh“.  Nhưng  nếu  anh  em  nói  rằng  có  ba,  Ngài  sẽ  nói  rằng  “Không,  Ta  là  một“.  Đức  Chúa  Trời  vinh  hiển  không  đơn  giản,  bởi  vì  đó  là  kế  hoạch  của  Ngài:  Ngài  muốn  chúng  ta  trở  thành  con  của  Ngài.

Sự  khác  nhau  giữa  Cha  và  Con

Nếu  tôi  hỏi:  “Anh  em  là  con  của  Đức  Chúa  Trời,  vậy  ai  là  Cha  của  anh  em?“  Anh  em  sẽ  trả  lời  là  Chúa  Giê-su.  Nhưng  Chúa  Giê-su  sẽ  nói:  “Không  phải,  Ta  được  Cha  sai  đến“.  Vậy  Chúa  Giê-su  có  phải  là  Đức  Chúa  Trời  không?  Vâng!  Cha  có  phải  là  Đức  Chúa  Trời  không?  Vâng!  Vậy  chúng  ta  có  bao  nhiêu  Đức  Chúa  Trời?  Một!  Vậy  Chúa  Giê-su  cũng  là  Cha  à?  Không  phải,  chính  Chúa  Giê-su  đã  nói:  “Cha  lớn  hơn  Ta“  (Giăng  14:28).  Chỉ  có  một  Đức  Chúa  Trời,  nhưng  Ngài  biểu  lộ  cho  chúng  ta  thành  Cha  và  Con.  Vì  vậy,  anh  em  đừng  nói  Chúa  Giê-su  là  Cha  của  anh  em.  Khi  Chúa  Giê-su  đến,  Ngài  không  chỉ  cứu  chúng  ta  mà  Ngài  muốn  mang  chúng  ta  đến  với  Cha  (xem  Giăng  14:6).  Anh  em  cần  thấy  Cha  và  Con  không  giống  nhau.  Nếu  không  thấy  được  điều  này,  thì  hiểu  biết  của  anh  em  về  Đức  Chúa  Trời  sẽ  không  đủ.  Tôi  không  thể  giải  thích  điều  này  được  vì  chỉ  mình  Đức  Chúa  Trời  mới  có  thể    biểu  lộ  như  thế  thôi.

Trong  Giăng  20:17,  Chúa  nói:  “Đừng  chạm  đến  Ta,  vì  Ta  chưa  lên  với  Cha!  Nhưng  hãy  đi  đến  với  các  anh  em  của  Ta...”.  Ở  đây,  Chúa  Giê-su  có  các  anh  em.  Trước  khi  Chúa  Giê-su  chết  và  sống  lại,  họ  là  môn  đồ  của  Ngài,  nhưng  bởi  sự  chết  và  phục  sinh,  họ  trở  thành  các  em  của  Ngài.  Điều  này  đã  xảy  ra  như  thế  nào?  “...Ta  phải  lên  với  Cha  Ta  và  Cha  các  ngươi,  với  Đức  Chúa  Trời  của  Ta  và  Đức  Chúa  Trời  của  các  ngươi”.  Ở  trong  cõi  đời  đời,  Chúa  Giê-su  là  Con  Một  của  Đức  Chúa  Trời  và  qua  sự  phục  sinh,  Ngài  đã  trở  thành  con  trai  trưởng  của  Đức  Chúa  Trời.  Còn  chúng  ta  trở  thành  các  con  của  Đức  Chúa  Trời.  Giăng  1:1  nói  rằng  ban  đầu  có  Lời  (Chúa  Giê-su)  và  Lời  ở  cùng  Đức  Chúa  Trời.  Sau  đó,  Ngài  đã  trở  thành  người.  Không  phải  Cha  đã  trở  thành  người  mà  Chúa  Giê-su  đã  trở  thành  người.  Theo  ý  tưởng  của  con  người,  chúng  ta  không  thể  hiểu  được  Đức  Chúa  Trời  có  một  người  con.  Con  Một  của  Đức  Chúa  Trời  không  có  nghĩa  là  Đức  Chúa  Trời  có  con,  mà  Đức  Chúa  Trời  tỏ  mình  ra  cho  chúng  ta  như  là  Cha  và  Con,  vì  Ngài  muốn  chúng  ta  trở  thành  nhiều  con  của  Ngài.  Như  vậy  chúng  ta  có  thể  nói  Chúa  Giê-su  là  anh  cả  của  chúng  ta.  Tuy  nhiên,  anh  em  không  thể  nói  Đức  Chúa  Trời  là  anh  cả  được  vì  chúng  ta  là  các  con  của  Ngài.  Còn  Chúa  Giê-su  là  anh  cả  và  là  Đấng  Cứu  Rỗi  của  chúng  ta,  được  sinh  ra  đầu  tiên,  và  đi  vào  bên  trong  chúng  ta  bởi  Thánh  Linh,  và  Ngài  cũng  muốn  mang  tất  cả  chúng  ta  đến  với  Cha.

Sự  thờ  phượng  là  dành  cho  Cha.  Chúa  Giê-su  đã  nói  điều  này:  “Ai  thờ  phượng  Đức  Chúa  Trời  phải  thờ  phượng  trong  linh  và  sự  thật”.  Anh  em  phải  thờ  Cha  trong  thực  tế  của  Đấng  Christ.  Xin  Chúa  mở  mắt  anh  em!  Chúa  Giê-su  đã  nói  Cha  là  đối  tượng  cho  việc  thờ  phượng  của  anh  em,  vì  Cha  lớn  nhất.  Đừng  nói  Chúa  là  Cha  của  chúng  ta.  Anh  em  muốn  Chúa  cạnh  tranh  với  Cha  sao?  Nếu  em  trai  gọi  anh  mình  là  cha,  người  anh  sẽ  nói  gì?  Người  anh  sẽ  nói:  “Em  gọi  sai  người  rồi.  Anh  không  phải  là  cha  của  em”.  Chúa  Giê-su  đã  nói  rõ  rằng  Ngài  muốn  mang  chúng  ta  đến  với  Cha.  Nếu  anh  em  cố  gọi  Ngài  là  Cha  của  anh  em,  Ngài  sẽ  nói:  “Không!  Ta  muốn  mang  ngươi  đến  với  Cha  Ta,  bây  giờ  cũng  là  Cha  ngươi”.  Cha  trên  trời  và  Đấng  Cứu  Rỗi  là  khác  nhau.  Về  mặt  thần  tính,  họ  không  phải  là  hai  mà  là  một.  Nhưng  về  thân  vị  Cha  và  Con  thì  họ  khác  nhau.  Anh  em  đừng  lẫn  lộn  về  điều  này,  nếu  không  chúng  ta  là  những  Cơ  Đốc  nhân  khốn  khổ  vì  không  biết  Đức  Chúa  Trời  như  thế  nào.  Trong  Giăng  4:22,  Chúa  Giê-su  nói  chúng  ta  không  biết  Đấng  mà  chúng  ta  thờ.  

Cha  lớn  hơn  Con

Chỉ  có  một  Đức  Chúa  Trời,  nhưng  Ngài  bày  tỏ  cho  chúng  ta  qua  Cha,  Con  và  Thánh  Linh.  Kinh  Thánh  cho  chúng  ta  biết  rằng  Cha  lớn  hơn  Con,  nên  anh  em  không  thể  nói  họ  ngang  nhau.  Trong  Giăng  14:28,  Chúa  Giê-su  nói:  “...  Cha  lớn  hơn  Ta”.  Trong  Giăng  20:17,  Chúa  Giê-su  có  nói  “Ta  lên  với  Cha  vì  Ta  muốn  trở  thành  Cha  các  ngươi”  không?  Nếu  Cha  lớn  hơn  thì  anh  em  phải  đi  đến  với  ai?  Ngay  cả  Chúa  Giê-su  còn  phải  đến  với  Cha,  nhưng  anh  em  thì  không  muốn.  Mỗi  ngày  anh  em  chỉ  gọi  “Chúa  Giê-su!”,  nhưng  tôi  không  nghe  ai  gọi  “A-ba,  Cha!”  Anh  em  thường  gọi  “A-ba,  Cha”  nhiều  như  thế  nào?  Trong  Rô-ma  8:15  và  Ga-la-ti  4:6,  Thánh  Linh  có  gọi:  “Chúa  Giê-su!”  không?  Khi  Linh  của  Con  vào  trong  anh  em  thì  gọi  “A-ba,  Cha”  là  một  điều  bình  thường.  Con  cái  gọi  “ba”,  “mẹ”  là  điều  rất  bình  thường.  Nhưng  các  Cơ  Đốc  nhân  không  muốn  gọi  như  vậy.  Anh  em  phải  phân  biệt  rõ  điểm  này  vì  đó  là  cách  duy  nhất  để  anh  em  trở  thành  một  người  thờ  phượng  thật.

Vậy,  anh  em  có  thể  thờ  Chúa  Giê-su  không?  Tôi  không  dám  nói  điều  đó  sai,  vì  Ngài  là  Đức  Chúa  Trời.  Nhưng  Chúa  Giê-su  bảo  chúng  ta  phải  thờ  Cha,  vì  Cha  lớn  hơn  Con.  

Công  bố  Cha  qua  giảng  Phúc  Âm

1.Cô-rinh-tô  15:24  nói  khi  Con  tiếp  nhận  vương  quốc  thì  Ngài  sẽ  dâng  lại  cho  Cha.  Tại  sao?  Tại  vì  Cha  lớn  hơn  Ngài.  Chúa  Giê-su  đến  trái  đất  này  để  làm  vinh  hiển  Cha,  chứ  Ngài  không  đến  để  làm  vinh  hiển  chính  mình.  Trong  Phúc  Âm  của  Giăng,  Chúa  Giê-su  nhắc  đến  Cha  121  lần.  Sách  này  có  21  chương,  vậy  Phúc  Âm  của  Giăng  nói  đến  ai?  Anh  em  trả  lời  là  nói  đến  Chúa  Giê-su,  nhưng  Chúa  Giê-su  nói  đến  ai?  Ngài  nói  đến  Đức  Chúa  Trời  là  Cha.  Còn  anh  em  thì  sao?  Khi  giảng  Phúc  Âm,  anh  em  có  mang  người  ta  đến  với  Cha  không?  Hay  anh  em  để  họ  mồ  côi,  không  có  Cha?  Khi  các  môn  đồ  xin  Chúa  dạy  họ  cầu  nguyện,  Chúa  có  bảo  hãy  cầu  nguyện  với  Ngài  không?  Ngài  nói:  “Cha!”.  Ai  yêu  thương  anh  em:  Cha  hay  Chúa  Giê-su?  Chúa  yêu  chúng  ta  đến  nỗi  đã  chết  trên  thập  giá,  nhưng  tình  yêu  của  Ngài  biểu  lộ  cho  tình  yêu  của  Cha  dành  cho  anh  em.  Đó  là  lý  do  mà  Chúa  luôn  nhấn  mạnh  rằng  việc  Ngài  làm  cũng  là  những  gì  Cha  đang  làm.  Chúng  ta  cảm  tạ  Chúa  vì  Chúa  đã  chết  vì  chúng  ta,  nhưng  anh  em  có  bao  giờ  cảm  ơn  Cha  là  người  đã  sai  Con  yêu  dấu  của  mình  đến  để  chết  vì  chúng  ta  không?  Khi  giảng  Phúc  Âm,  anh  em  có  nói:  “Đức  Chúa  Trời  yêu  thế  gian  đến  nỗi  chính  Ngài  đến  để  chết  vì  chúng  ta”  không?  Kinh  Thánh  cho  biết  rằng  Con  Một  của  Đức  Chúa  Trời  đã  đến.  Vậy  ở  đây  là  một  người  hay  hai  người?  Chỉ  có  một  Đức  Chúa  Trời,  nhưng  có  Cha,  Con  và  Thánh  Linh.

Tâm  tình  của  Đấng  Christ

Phi-líp  2:6  nói  rằng  “Ngài  (Chúa  Giê-su)  ở  trong  hình  thể  của  Đức  Chúa  Trời...”.  Có  nghĩa  rằng  Chúa  Giê-su  là  Đức  Chúa  Trời,  về  mặt  thần  tính  thì  Ngài  bình  đẳng  với  Đức  Chúa  Trời.  Chúa  Giê-su  cũng  có  thể  nói  với  Cha:  “Con  cũng  là  Đức  Chúa  Trời,  tại  sao  Cha  lại  lớn  hơn  con?”.  Nếu  như  vậy  thì  ba  thân  vị  của  Đức  Chúa  Trời  sẽ  tranh  cãi  với  nhau.  Trong  số  các  anh  em  trưởng  lão  thì  ai  lớn  hơn?  Anh  em  có  muốn  lớn  hơn  các  anh  em  khác  không?  Đó  có  phải  là  tâm  tình  của  Giê-su  Christ  không?  Anh  em  có  sẵn  sàng  để  ở  vị  trí  của  Con  không?  Hay  anh  em  muốn  mình  là  lớn.  Nếu  anh  em  phạm  sai  lầm,  thì  không  ai  được  nói  gì  hay  chỉnh  sửa  anh  em.  Khi  Con  đến  trái  đất,  Ngài  có  nói:  “Cha,  đừng  làm  phiền  con,  con  biết  mình  phải  làm  gì”  không?  Các  chị  em  có  muốn  đòi  quyền  bình  đẳng  với  các  anh  em  không?  Chúng  ta  có  tâm  tình  của  Đấng  Christ  không?  Sự  hiệp  một  của  chúng  ta  phải  giống  như  điều  mà  Chúa  Giê-su  nói  trong  Giăng  17:  giống  sự  hiệp  một  giữa  Cha  và  Con.

Về  mặt  thần  tính,  không  có  sự  khác  biệt  giữa  Cha  và  Con,  vì  cả  hai  là  một.  Ngay  cả  Chúa  Giê-su  cũng  không  xem  việc  bình  đẳng  với  Đức  Chúa  Trời  là  điều  cần  phải  nắm  giữ.  Sau  nhiều  năm  trong  Hội  Thánh,  anh  em  có  hòa  thuận  với  nhau  hay  vẫn  còn  tranh  đấu  lẫn  nhau?  Anh  em  cần  có  tâm  tình  của  Đấng  Christ.  Giữa  các  Hội  Thánh  với  nhau  cũng  có  sự  cạnh  tranh.  Hội  Thánh  nào  trong  các  Hội  Thánh  ở  đây  là  lớn  hơn?  Không  ai  là  lớn  hơn  cả,  vì  Đấng  Christ  là  Đầu  của  chúng  ta.  1.Cô-rinh-tô  11  nói  người  nam  là  đầu  của  người  nữ.  Các  chị  em  có  tin  điều  này  không?  Ở  nhà  của  các  chị  em  thì  ai  là  đầu?  Người  thế  giới  này  đấu  tranh  cho  quyền  bình  đẳng.  Nhưng  theo  nguyên  tắc  của  Đức  Chúa  Trời  thì  người  nam  là  đầu  của  người  nữ.  Nhưng  các  anh  em  cũng  đừng  tự  hào  về  điều  này  vì  Đấng  Christ  là  Đầu  của  người  nam.  Như  vậy  Chúa  Giê-su  Christ  là  lớn  nhất?  Chúa  sẽ  nói  rằng  ở  trên  Ngài  còn  có  Đức  Chúa  Trời  là  Cha.

Cầu  nguyện  với  Cha  trong  danh  Chúa

Tôi  đã  nói  rất  nhiều  về  điểm  này  vì  nếu  anh  em  không  hiểu  nó  thì  làm  sao  anh  em  có  thể  thờ  phượng  Cha  được?  Chúa  Giê-su  là  của  lễ  của  chúng  ta.  Anh  em  không  thể  lấy  Giê-su  Christ  làm  của  lễ  để  dâng  cho  Giê-su  Christ  được.  “Chúa  ơi,  con  dâng  một  của  lễ.  Của  lễ  này  là  chính  Ngài  và  để  cho  Ngài”.  Anh  em  không  thể  làm  vậy  được.  Tôi  không  biết  loại  suy  nghĩ  đó  là  gì.  Chúng  ta  chỉ  cầu  nguyện:  “Chúa  Giê-su,  Chúa  Giê-su”  và  sau  cùng  chúng  ta  nói:  “trong  danh  của  Chúa  Giê-su”.  Tại  sao  anh  em  phải  nói  “trong  danh  Chúa  Giê-su”  cả  trăm  lần?  Nếu  anh  em  cầu  nguyện  với  Cha  xong  rồi  nói:  “con  cầu  nguyện  trong  danh  Chúa”,  thì  còn  có  ý  nghĩa.  Nhưng  anh  em  cần  biết,  khi  chúng  ta  đến  với  Cha,  chúng  ta  không  thể  đến  trong  bản  ngã  của  mình  được.  Anh  em  có  biết  tại  sao  tôi  phải  mặc  lấy  Đấng  Christ  không?  Vì  Chúa  Giê-su  là  của  lễ  thiêu  của  tôi,  như  vậy  tôi  có  nhiều  da  để  che  phủ  tôi.  Tôi  phải  mặc  lấy  Đấng  Christ  khi  đến,  để  Cha  không  nhìn  thấy  con  người  cũ  sa  ngã  của  tôi.

Đến  với  Cha  trong  Đấng  Christ

Tôi  cũng  có  huyết  báu  của  Chúa  để  rửa  sạch  tôi.  Ngày  nay,  trong  thời  Tân  Ước,  chúng  ta  phải  mặc  lấy  Đấng  Christ.  Nếu  anh  em  đến  với  Cha,  anh  em  đến  trong  bản  ngã  của  mình  à?  Không,  anh  em  phải  đến  trong  Đấng  Christ  và  hòa  mình  vào  Đấng  Christ.  Đó  là  lý  do  khi  chúng  ta  ra  mắt  Cha  để  thờ  phượng,  chúng  ta  phải  mang  Đấng  Christ  làm  của  lễ  của  chúng  ta.  Đây  là  điều  chúng  ta  phải  học,  nếu  không  chúng  ta  không  thể  thờ  phượng  Cha  được.

Chúa  Giê-su  nói  rằng  chúng  ta  không  biết  Đấng  mà  chúng  ta  thờ  phượng.  Con  người  sa  ngã  thờ  phượng  rất  “hời  hợt”.  Một  anh  em  đã  dẫn  tôi  đến  một  chỗ  rất  đặc  biệt,  nơi  người  ta  thờ  chó.  Anh  em  thấy  ai  thờ  chó  chưa?  Ở  đó  có  nhiều  tượng  chó  và  nhiều  con  chó.  Người  Ấn  Độ  thì  thờ  con  bò.  Anh  em  ăn  thịt  bò  hay  thờ  con  bò?  Đó  là  lý  do  mà  Chúa  Giê-su  đã  nói:  “Các  ngươi  không  biết  điều  các  ngươi  thờ”.  Thật  ra  họ  thờ  các  con  quỉ.  Chúa  Giê-su  nói  rằng  sự  cứu  rỗi  đến  từ  người  Giu-đa.  Chỉ  sau  khi  được  cứu  rỗi,  anh  em  sẽ  biết  Đức  Chúa  Trời  chân  thật  là  ai.  Anh  em  phải  chú  ý  rằng  chỉ  có  một  Đức  Chúa  Trời  chân  thật.  Và  Đức  Chúa  Trời  này  không  cho  phép  chúng  ta  thờ  Ngài  theo  ý  riêng.  Ngày  nay,  chúng  ta  phải  thờ  Cha,  chúng  ta  cần  biết  Cha.  Không  ai  mà  không  biết  cha  mình,  chỉ  có  các  Cơ  Đốc  nhân  mới  không  biết  Cha  thôi.  Mối  quan  hệ  của  anh  em  với  Cha  của  mình  như  thế  nào?  Anh  em  có  đến  gần  Cha  và  có  mối  quan  hệ  thân  thiết  với  Cha  không?  Chúng  ta  cần  có  một  mối  quan  hệ  thậm  chí  gần  gũi  hơn  với  Cha  trên  trời.  Nếu  anh  em  không  biết  Cha,  làm  sao  anh  em  có  thể  thờ  Ngài  được.  Chúng  ta  là  các  con  của  Đức  Chúa  Trời,  chúng  ta  phải  thờ  Cha.  Cha  muốn  có  một  mối  quan  hệ  thân  thiết.  Anh  em  không  thể  gọi  bất  kỳ  người  nào  đó  là  ba  phần  xác  của  mình.  Vì  vậy,  anh  em  càng  phải  gần  gũi  hơn  với  Cha  trên  trời.  Chúa  Giê-su  nhắc  đến  Cha  121  lần  trong  sách  Phúc  Âm  Giăng.  Nếu  anh  em  không  biết  Cha  thì  làm  thế  nào  anh  em  có  thể  thờ  phượng  Cha  được?  Nếu  chúng  ta,  các  con  của  Đức  Chúa  Trời,  đến  để  thờ  Ngài,  thì  đó  phải  là  một  mối  quan  hệ  thân  thiết.

J.S.