Tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho con cái Ngài là vô điều kiện, rất lớn và vượt quá mọi sự hiểu biết. Khi chúng ta suy gẫm và tin tưởng vào tình yêu này, chúng ta sẽ có sức mạnh để không nản lòng và dạn dĩ bước đi với Cha.
Mức độ yêu thương không thể tưởng tượng nổi
Trước khi chúng ta tin Chúa, Ngài đã yêu chúng ta khi còn là tội nhân, là kẻ thù, và đã phó Con Một Ngài để chuộc tội cho chúng ta. Nhưng sau khi chúng ta tin Chúa và trở thành con cái Ngài, tình yêu đó còn sâu đậm hơn nữa.
Chúa Giê-su đã phán một câu rất tuyệt vời: “Như Cha đã yêu thương Ta thể nào, Ta cũng yêu thương các ngươi thể ấy” (Giăng 15:9). Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời yêu chúng ta nhiều như chính Ngài yêu Chúa Giê-su vậy. Ngài cũng khẳng định trong lời cầu nguyện rằng: “…Cha đã yêu thương họ cũng như Cha đã yêu thương Con” (Giăng 17:23).
Chúng ta thật sự là con được Cha sinh ra, không phải con ghẻ hay con nuôi. Dù chúng ta thường xuyên sa ngã, làm ngược lại ý Cha, nhưng tình yêu của Ngài không hề thay đổi. Chúa Giê-su nói những lời này ngay trước khi bị bắt, dù Ngài biết các môn đồ sẽ bỏ chạy và Phê-rô sẽ chối Ngài. Chính vì tình yêu bất biến này, chúng ta có thể dạn dĩ đứng dậy và quay lại với Cha ngay lập tức sau mỗi lần thất bại.
Tình yêu thể hiện qua sự sửa phạt
Một điểm quan trọng khác là Cha yêu mình nên Cha mới sửa phạt và dạy dỗ mình. Kinh Thánh chép: “Vì Chúa sửa phạt kẻ Ngài yêu, hễ ai mà Ngài nhận làm con thì cho roi cho vọt” (Hê-bơ-rơ 12:6).
Trong Châm Ngôn 3:12 còn nói rõ hơn: “Vì CHÚA yêu thương ai thì trách phạt nấy, như một người cha đối với con trai yêu dấu mình”. Khi gặp khó khăn hay thử thách, đừng trách Cha hay phàn nàn, mà hãy nhớ rằng vì Cha yêu mình và muốn tốt cho mình nên mới rèn luyện mình như vậy. Sự sửa phạt này giúp chúng ta trở nên xứng đáng để cai trị trong vương quốc một ngàn năm của Ngài.
Chúa dùng những người yếu đuối và hèn hạ
Tiêu chuẩn chọn người của Đức Chúa Trời khác hẳn với thế gian. Thế gian chọn người tài giỏi, sang trọng, nhưng Chúa lại chọn: “những sự dại ở thế gian để làm hổ thẹn những kẻ khôn; những sự yếu ở thế gian để làm hổ thẹn những sự mạnh; những sự hèn hạ và khinh bỉ ở thế gian…” (1 Cô-rinh-tô 1:27-28).
- Các Sứ đồ: Họ là những người đánh cá, ít học và bị coi thường, nhưng Chúa đã chọn họ.
- Môi-se: Chúa không dùng ông lúc ông còn là hoàng tử Ai Cập tài giỏi (40 tuổi), mà chọn ông lúc ông đã 80 tuổi, già yếu và không còn tin vào sức mình. Chúa chỉ bảo ông dùng cây gậy bình thường đang cầm trong tay. Bản thân cây gậy không là gì, nhưng khi kết hợp với quyền năng Chúa, nó đã làm nên những việc dữ dội như tách Biển Đỏ.
- Đa-vít: Một cậu bé chăn chiên nhỏ bé đã thắng gã khổng lồ Gô-li-át chỉ bằng mấy viên đá và cái trành ném đá có sẵn.
Nguyên tắc của Chúa là chọn một người yếu đuối kết hợp với quyền năng của Ngài. Chỉ cần chúng ta sẵn lòng làm theo ý Chúa là đủ.
Can đảm cầu xin Chúa sử dụng mình
Vấn đề là chúng ta có thực lòng muốn Chúa dùng mình hay không. Chúa không cần tài năng, Ngài cần ý muốn và lòng khao khát của chúng ta. Hãy dạn dĩ đến với Chúa và cầu xin một cách mạnh mẽ: “Chúa ơi, con muốn Ngài dùng con. Xin hãy thay đổi con. Con muốn đời sống mình kết quả cho Ngài. Xin mặc lấy cho con quyền phép của Chúa từ trên trời, quyền năng của Thánh Linh.”
Hãy xin Chúa thanh tẩy mọi tội lỗi, mọi sự cay đắng và kiêu ngạo để mình trở thành một chiếc bình trống không, sẵn sàng để Thánh Linh đổ đầy. Đừng đánh mất sự dạn dĩ và niềm hy vọng. Nhờ Đấng yêu thương mình, chúng ta sẽ thắng hơn bội phần (Rô-ma 8:37) – thắng với điểm số cao nhất trong mọi nghịch cảnh.
