TRUNG TÍN TRONG VIỆC NHỎ: CHÌA KHÓA CỦA SỰ TRƯỞNG THÀNH
Sự trung tín trong việc nhỏ không chỉ là một đức tính, mà còn là nền tảng để dẫn đến những thành tựu lớn lao. Con người chúng ta hay khao khát những điều “lớn lao” — một cơ hội lớn hơn, tầm ảnh hưởng rộng hơn, hay một khoảnh khắc đột phá. Thế nhưng, sự tăng trưởng hiếm khi bắt đầu từ đó. Nó thường khởi nguồn ở những nơi nhỏ bé, tầm thường và không được chú ý.
Chúa Giê-su đã dạy rằng sự trung tín trong những việc nhỏ nhất sẽ bày tỏ những gì thực sự ở trong lòng chúng ta. Lẽ thật ấy được thể hiện rất rõ qua cuộc đời của những người như Giô-sép và Đa-vít.
Bài học về sự trung tín của Giô-sép trong gian khổ
Trong sách Sáng Thế Ký, những giấc mơ của Giô-sép thật vĩ đại, nhưng “sân tập” của ông thì vô cùng nhỏ bé và đau đớn. Bị anh em phản bội, bị bán làm nô lệ, rồi bị lãng quên trong ngục tù. Tất cả những điều đó dường như không phải là định mệnh đang hé mở. Tuy nhiên, ở mỗi nơi, ông đều làm việc với sự chính trực. Ông quản lý nhà của người khác như chính nhà mình. Ông phục vụ trong tù như thể đó là một cung điện. Không có tiếng vỗ tay. Chẳng có sự đảm bảo nào. Chỉ có một sự trung tín kiên định. Rất lâu trước khi cai trị Ai Cập, ông đã học cách cai trị thái độ của chính mình.
Đa-vít và sự trung tín nơi đồng vắng
Câu chuyện của Đa-vít trong sách 1 Sa-mu-ên cũng chân thực không kém. Trước khi bước lên ngai vàng là những ngày trên đồng cỏ. Trước khi dẫn dắt quân đội là việc bảo vệ đàn chiên. Những cánh đồng hoang vắng đó đã định hình nên ông. Chống lại sư tử và gấu chẳng hề hào nhoáng, nhưng nó đã xây dựng nên lòng can đảm mà không ai nhìn thấy. Những bài ca ông hát trong sự cô độc đã làm vững mạnh một trái tim mà sau này sẽ gánh vác cả một quốc gia.
Tại sao chúng ta cần trung tín trong những việc tầm thường?
Những điều nhỏ bé có cách để bộc lộ con người thật của chúng ta. Cách chúng ta phản ứng khi bị phớt lờ. Cách chúng ta làm việc khi không có ai quan sát. Cách chúng ta xử lý những trách nhiệm mà mình cảm thấy tầm thường. Chính trong những không gian đó, nhân cách được hình thành một cách âm thầm.
Chúng ta thường lầm tưởng rằng việc được Chúa giao trọng trách phụ thuộc vào tài năng hay sự nổi bật của bản thân. Nhưng thường thì, nó đến từ sự tin cậy. Bạn có thể kiên trì khi không được công nhận không? Bạn có thể giữ vững sự trung thực khi việc gian lận sẽ dễ dàng hơn không? Bạn có thể quan tâm sâu sắc đến những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt không?
Không có gì trong cuộc sống bạn là vô nghĩa khi được đặt vào tay Chúa. Những email, việc nhà, những ca làm việc kéo dài, hay những hành động tử tế thầm lặng — chúng quan trọng hơn bạn nghĩ. Những việc nhỏ bé ấy không phải là đường vòng. Chúng chính là sân tập của bạn.
(Dịch từ một bài của TheGodofBreakthrough)
