Lễ Bánh Không Men

Chúng ta phải thấy rõ men là gì. Vì nếu chúng ta không thấy, chúng ta sẽ không khao khát loại bỏ nó và cũng sẽ không quý sự sống tuyệt vời của Chúa Giê-su Christ trong chúng ta. Chúa muốn chúng ta loại bỏ tất cả men trong lòng. Chúng ta luôn nói đến sự sống, nhưng tiếc rằng đó là sự sống đầy men. Làm sao sự sống của Chúa có thể tác động trong anh em được nếu anh em không loại bỏ men? Không thể được. Nếu chúng ta muốn giữ lễ Bánh Không Men thì việc loại bỏ chất men là một việc quan trọng. Trọng tâm của lễ này chính là Đấng Christ tuyệt vời, là người không có men nào. Nếu chúng ta ăn bánh không men, bánh này sẽ tác động, giúp loại sạch men trong cuộc sống cá nhân cũng như trong cuộc sống Hội Thánh.

Loại sạch tất cả men

Lễ này phải được giữ trong bảy ngày. Trong Kinh Thánh, số 7 là con số trọn vẹn, nói đến công trình toàn vẹn của Đức Chúa Trời, ví dụ bảy ngày của công trình phục hồi trong Sáng Thế Ký. Bảy Hội Thánh trong sách Khải Huyền cũng nêu toàn bộ lịch sử của Hội Thánh từ ban đầu cho đến khi Chúa Giê-su Christ trở lại. Tại sao chúng ta phải giữ lễ này trong bảy ngày? Vì Chúa muốn chúng ta loại sạch men ra khỏi chúng ta. Anh em đừng loại bỏ chút xíu và giữ phần còn lại cho đến tuần sau. Nếu vậy thì phần men thừa sẽ phát triển và lây lan, rồi tuần tới chúng ta lại tràn ngập men. Chúa đã nói với dân Ngài rằng trong nhà không được có men. Chúng ta đừng để men đâu đó như ở trong góc, trong bếp,.. rồi sau này lấy ra mà phải loại sạch nó! Không men nào được tìm thấy trong nhà anh em. Đức Chúa Trời muốn dân Ngài được nên thánh. Anh em hãy nhớ rằng Chúa muốn có một Hội Thánh vinh hiển, thánh khiết và không tì vết. Điều này làm sao có thể xảy ra được nếu chúng ta không giữ lễ Bánh Không Men? Nếu anh em nói với tôi: Anh tràn ngập men! Tôi sẽ nói “Amen” và tôi cũng muốn thoát khỏi nó. Hãy giúp tôi loại bỏ men. Anh em có nổi giận khi tôi nói: “Hãy loại bỏ men cũ ra khỏi anh” không? Hay anh em nói: “Anh nói sao? Anh nghĩ tôi có men hả?”. Anh em ơi, chúng ta hãy khích lệ nhau loại bỏ men. Nếu tôi có men, anh em hãy cho tôi biết. Tôi muốn loại sạch nó. Tất cả chúng ta vẫn còn xác thịt nên chúng ta phải xử lý nó. Lễ Vượt Qua cho thấy những gì Chúa đã làm cho chúng ta bởi huyết báu của Ngài. Nhưng qua lễ Bánh Không Men, tất cả những gì của xác thịt phải mất đi. Nhờ chiên lễ Vượt Qua, chúng ta đã ra khỏi Ai Cập, nhưng Ai Cập vẫn chưa ra khỏi chúng ta. Dân Israel ra khỏi Ai Cập là một điều dễ dàng. Nhưng ở trong sa mạc, họ luôn nghĩ về Ai Cập. Dân thích tỏi của Ai Cập (xem Dân Số Ký 11:5) vì mùi của nó thơm. Họ cũng thích thịt heo của Ai Cập. Họ đã nhớ đến tất cả những điều này. Tuy vợ của Lót đã ra khỏi Sôđôm, nhưng lòng bà vẫn luôn ở đó. Chúa đã phán: Các ngươi đừng xoay lại, và đừng nhìn lại. Nhưng cám dỗ quá lớn. Bà đã xoay lại và đã biến thành cột muối.

Chúng ta vẫn còn men

Lễ Vượt Qua đi chung với lễ Bánh Không Men, vì vẫn còn rất nhiều men trong chúng ta. Nếu anh em đến với lễ thứ tư, lễ Các Tuần, anh em sẽ thấy Thánh Linh được tuôn đổ xuống và Hội Thánh được hình thành. Lúc đó phải dâng hai ổ bánh có men. Điều này có nghĩ là Hội Thánh vẫn còn nhiều men. Chúng ta còn men trong Hội Thánh tại Fountain Valley không? Còn. Tôi không xấu hổ mà tôi biết ơn Chúa, vì tôi được phép ở đây. Vì ở đây chúng ta giữ lễ Bánh Không Men. Chúng ta loại bỏ men. Điều này thật là tuyệt vời. Tôi yêu lễ này. Mỗi khi tôi đến Bàn của Chúa, tôi nói với Chúa: “Chúa ơi, xin giúp con loại bỏ tất cả men trong lòng của con!”. Tôi không dám nói tôi không còn men trong lòng, vì tôi không thể nhìn thấu lòng tôi. Anh em có thể không? Tôi chính là người bị lòng tôi lừa dối đầu tiên. Nếu không ở trong ánh sáng của Đức Chúa Trời, tôi sẽ không thấy trong lòng tôi có men. Chúng ta thường nói đến thông công. Nhưng sự thông công này phải hoàn toàn ở trong ánh sáng. Nếu không đi trong ánh sáng mà anh em nói chúng ta thông công với nhau thì anh em nói dối. Anh em nói dối vì anh em không nhận ra được mình đang nói dối. Chúng ta thường nghĩ mình đúng, nhưng chúng ta lại sai vì chúng ta không ở trong ánh sáng.

Men của tôn giáo

Men bị giấu kín trong tôn giáo. Tôn giáo có vẻ bề ngoài tốt đẹp. Trước khi Chúa đến, Do Thái giáo có vẻ rất tốt. Không ai thấy được là nó không tốt. Khi các giáo sư kinh luật và người Pha-ri-si đến Giăng Báp-tít để chịu báptem. Giăng đã nói gì? Dòng dõi rắn độc! Anh em sẽ nói: “Tại sao thế? Giăng ơi, anh không có tình yêu thương sao? Họ muốn được làm báp-tem mà sao anh lại gọi họ là dòng dõi rắn độc? Anh không vui khi có ai đó muốn được làm báp-tem?” Nhưng khi Giăng thấy những người này đến, ông nói với họ: Hỡi dòng dõi rắn độc! Chúng ta có nhiều quan niệm tôn giáo. Ngay khi nói đến tình yêu và hòa bình thì nó cũng là men, vì chúng ta không thực sự muốn hòa bình và cũng không yêu thương. Tôi không nói đến ai cả mà tôi nói đến chính tôi, nói đến xác thịt. Tôi nói đến nhân tính sa ngã của chúng ta. Vì thế Chúa đã quy định lễ Bánh Không Men. Nếu anh em không trân trọng lễ này, anh em giữ men của mình mãi. Chúng ta hãy giữ mình khỏi men của Pha-ri-si, Sa-đu-sê và của Hê-rốt.

Men của sự giả dối

Chúng ta hãy đọc Lu-ca 12:1-3: “Trong khi đó, một đoàn dân đông khoảng hàng ngàn người tụ họp lại, đến nỗi giẫm lên nhau; bấy giờ Ngài bắt đầu nói, trước hết là với các môn đồ: Hãy giữ mình về men của người Pha-risi, là sự giả dối. Chẳng có gì che đậy mà sẽ không bị phơi bày, chẳng có gì giấu kín mà sẽ không được biết đến. Vậy nên tất cả những gì các ngươi đã nói trong bóng tối, sẽ được nghe trong ánh sáng; những gì các ngươi rỉ tai trong buồng kín, sẽ được công bố trên các mái nhà”. Ở đây Chúa nói đến sự giả dối. Sự giả dối là những gì anh em che đậy, làm như không có. Anh em đeo mặt nạ như một diễn viên. Trước đây, những diễn viên ở Trung Quốc đã dùng mặt nạ nên có thể thay đổi mặt của họ trong thời gian ngắn. Họ đang cười, nhưng trong chốc lát, họ nhìn giống như con quỷ. Những người theo tôn giáo cũng có thể thay đổi mặt mình như vậy. Tất cả chúng ta đều làm được.  Chúng ta che đậy nhiều điều, rồi làm ra vẻ khiêm tốn, mỉm cười ở bên ngoài. Không phải những người Pha-ri-si và các giáo sư kinh luật cũng làm như vậy sao? Họ đi qua đi lại với quyển Kinh Thánh, thân thiện chào người khác. Không phải họ có vẻ thánh thiện sao? Vâng, tôi cũng có thể cầm quyển sách thánh trên tay, mang áo choàng thánh, đội một chiếc mũ thánh. Những điều đó làm tôi nên thánh sao? Không. Tuy nhiên mọi người sẽ bị lầm tưởng. Đó là sự giả dối, là men. Khi Chúa sống trên trái đất, Ngài có đeo mặt nạ nào không? Chúa đã luôn cởi mở, chân thành và trung thực. Ngài phán những gì Ngài nghe từ Cha. Nếu anh em không thích Ngài, đó là chuyện của anh em. Ngài luôn như thế, người ta không thể xoay chuyển Ngài được. Ngài đã không giả làm một người nào khác cả. Ngài luôn minh bạch và mở lòng với mọi người. Không ai trong chúng ta như Ngài cả. Chỉ mình Ngài là toàn hảo. Ngài là bánh từ trời xuống. Tất cả chúng ta thuộc về đất, nhưng Ngài thuộc trời. Người đầu tiên, A-đam, thuộc về đất, đã trở thành một tâm hồn sống. Nhưng A-đam cuối là Đấng Christ thì thuộc trời và thuộc linh. Tất cả chúng ta đều thuộc đất và không hoàn hảo.

Ăn bánh từ trời

Chúng ta có bánh tuyệt vời đến từ trời, là bánh mà Đức Chúa Trời ban để chúng ta ăn. Đây là thức ăn rất đặc biệt, là thuốc của trời, để chữa lành, thay đổi tôi. Qua đó, tôi không chỉ ra khỏi Ai Cập ở bên ngoài, mà tất cả những gì xấu xa của Ai Cập như đạo đức giả, men, sự xấu xa, hiểm độc và bản chất tội lỗi sẽ được loại ra khỏi tôi. Tuy huyết Chúa rửa sạch chúng ta, nhưng chúng ta cần bánh từ trời để loại bỏ những thứ đó ra khỏi chúng ta. Chúng ta phải ăn bánh không men. Anh em đừng hỏi tôi cách ăn như thế nào. Nếu cảm thấy đói và khao khát được sống một cuộc sống như Chúa, anh em hãy đến với Ngài và thưa: “Chúa ơi, xin ban cho con bánh để ăn!”. Ngài sẽ ban bánh cho anh em. Lời Ngài sẽ trở nên sống động đối với anh em. Thánh Linh sẽ vận hành trong anh em. Như vậy câu hỏi không phải làm thế nào để ăn, mà là: Anh em có muốn ăn không? Thậm chí nếu tôi có thể cung cấp cho anh em một phương pháp tốt nhất, tôi cũng không nghĩ anh em sẽ ăn. Anh em thử nói với một đứa trẻ nhỏ: “Hãy ăn đi! Hãy mở miệng ra! Con không có miệng à?” Nhưng bé không muốn ăn.

Chúa nói: “Ai đến với Ta sẽ không đói nữa” (Giăng 6:35). Nếu anh em khao khát ăn Ngài, Ngài sẽ cho anh em ăn và ban Linh để anh em uống. Lời Chúa sẽ trở nên sống động đối với anh em. Sau đó, Chúa nói: “Thịt Ta là thức ăn thật” (câu 55). Rồi Chúa nói tiếp: “Xác thịt chẳng có ích gì” (câu 63). Ở trên Chúa nói là muốn ban thịt Ngài cho chúng ta ăn, nhưng bây giờ Ngài lại nói là thịt không có ích. Vậy tôi phải ăn cái gì bây giờ? Cũng trong câu 63, Chúa nói: “Những Lời mà Ta đã phán với các ngươi là linh và sự sống“. Có nghĩa là anh em cần linh và sự sống trong Lời Chúa. Khi đọc Lời Chúa, anh em hãy đến với Đấng Christ sống, là bánh của sự sống. Anh em đừng hỏi về một phương pháp nào đó mà hãy mở lòng ra cho Ngài, hãy ở trong linh và khao khát ăn Chúa như là bánh của sự sống: “Chúa ơi, xin ban cho con bánh để ăn!”

Mong muốn được ăn Chúa

Trong Giăng 4, Chúa nói với người đàn bà Sa-ma-ri: “Nếu ngươi biết sự ban cho của Đức Chúa Trời, và biết người nói: Hãy cho Ta uống là ai, thì ngươi sẽ xin người, và người sẽ cho ngươi nước sống” (câu 10). Rồi bà này nói gì? “Xin cho tôi nước ấy“. Bà có nhận được nước của sự sống không? Có. Nhưng bằng cách nào? Chúa đã chỉ bà phương pháp nào? Chúa có bảo bà gọi “Chúa Giê-su! Chúa Giê-su!” mười lần không? Không. Trong lúc bà trò chuyện với nguồn nước sống, nước tuôn chảy vào bên trong bà. Bà được soi sáng và bắt đầu nhìn thấy. Bà đã nhận ra Ngài là một tiên tri. Sau đó bà đi vào thành và loan báo rằng Ngài là Đấng Mê-si. Từ đâu mà bà biết được điều này? Bà có uống được nước của sự sống không? Vâng. Nước này đã trở thành một cái giếng bên trong bà. Như vậy, hôm nay anh em uống nước này như thế nào? Nó đã trở thành một cái giếng trong anh em! Anh em phải nói với cái giếng: “Chúa ơi, con khát, con muốn uống nước”. Anh em có hay nói với Chúa như vậy không? Anh em phải lấy nước của sự sống từ giếng này.

Chúa là bánh từ trời. Ngài là một cái bánh rất mầu nhiệm. Nếu anh em muốn ăn, bánh này có sẵn cho anh em ăn. Nhưng nếu không đói, anh em sẽ không có gì để ăn cả. Tại sao anh em không đói? Vì anh em đầy men. Men làm mất cảm giác ngon miệng. Anh em cũng tràn ngập sự dạy dỗ, hiểu biết, truyền thống mà anh em đã học cách đây 20, 30, 40 hay 50 năm. Tại sao những người theo tôn giáo lại không thèm ăn Giê-su? Chúa đã nói: “Vì lòng các ngươi đã trở nên cứng cỏi”. Có rất nhiều điều tràn ngập trong lòng họ như truyền thống, ham muốn, địa vị,…, đến nỗi họ không thể tiếp thu những điều mới. Khi Chúa đến, lòng họ không có chỗ cho Ngài. Không có gì ngạc nhiên khi Chúa nói: “Phước cho những người nghèo khó trong linh” (Ma-thi-ơ 5:3). Anh em có đói không? Anh em có mong được Chúa nhiều hơn nữa không? Hay anh em nghĩ mình đã biết tất cả? Tôi không biết tất cả, nhưng tôi hy vọng Chúa sẽ cho tôi thấy nhiều hơn nữa. Còn anh em thì sao?

Đừng tranh cãi

Lễ Bánh Không Men có bánh từ trời tuyệt vời. Bánh này là tinh khiết vì nó thuộc trời. Những gì thuộc trời thì luôn sạch. Chúa rất can đảm khi nói trong Giăng 6:48-51: “Ta là bánh của sự sống. Tổ phụ các ngươi đã ăn mana trong hoang mạc, và họ đã chết. Đây là bánh từ trời xuống, để ai ăn bánh ấy sẽ không chết. Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Nếu ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời. Và bánh mà Ta sẽ ban cho vì sự sống của thế giới chính là thịt Ta”. Thay vì chấp nhận bánh này, những người Do Thái đã tranh cãi nhau. Anh em có muốn tranh cãi nhau về bánh của sự sống không? Giăng 6 nói về việc ăn Chúa, người Do Thái đã tranh cãi nhau và nói: “Làm sao người này có thể cho chúng ta thịt mình để ăn được?”. Nếu tôi ở đó, chắc tôi cũng tranh cãi. Nhưng ngày nay, tôi đã nếm được bánh không men tuyệt vời này, nên tôi không tranh cãi nữa. Trái sầu riêng được gọi là “vua của trái cây”. Nhưng đối với nhiều người không sống ở châu Á thì trái này rất thối. Nhưng các thánh ở Thái Lan thì rất thích sầu riêng, họ không thấy nó thối chút nào cả. Anh em có muốn tranh cãi về trái này không? Không cần thiết. Nếu anh em không muốn ăn thì nó không sao cả. Không ai ép buộc anh em phải ăn. Nếu anh em thích thì anh em cứ ăn thoải mái. Về chuyện ăn Chúa cũng vậy. Anh em đừng tranh cãi như người Do Thái.

Để giải độc

Sau đó Chúa Giê-su nói: “Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi, nếu các ngươi không ăn thịt Con của loài người và không uống huyết Ngài, các ngươi sẽ chẳng có sự sống ở trong các ngươi” (câu 53). Chúa muốn đi vào trong chúng ta để Ngài trở thành sự sống của chúng ta. Đây là sự sống có thể nuốt chửng sự chết. Sự sống này sạch, hoàn toàn không có men. Nó giúp chúng ta giải độc và xử lý chất men. Tất cả chúng ta cần được giải độc. “Rồi Giê-su nói với họ: Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi, nếu các ngươi không ăn thịt Con của loài người và không uống huyết Ngài, các ngươi sẽ chẳng có sự sống ở trong các ngươi. Người nào ăn thịt Ta và uống huyết Ta thì có sự sống đời đời; và Ta sẽ làm người đó sống lại trong ngày cuối cùng. Vì thịt Ta là thức ăn thật, và huyết Ta là thức uống thật. Người nào ăn thịt Ta và uống huyết Ta thì ở trong Ta, và Ta ở trong người ấy. Như Cha hằng sống đã sai Ta, và Ta sống vì Cha; thì người nào ăn Ta cũng sẽ sống vì Ta. Đây là bánh từ trời xuống, không như ma-na mà tổ phụ các ngươi đã ăn và đã chết; ai ăn bánh này sẽ sống đời đời” (Giăng 6:5458). Bánh này thật là tuyệt!

Ăn Đấng Christ bên Bàn của Chúa

Chúng ta mừng lễ này khi nào? Vào thứ hai, thứ ba, thứ tư,… hay vào ngày Chúa Nhật? Tuy chúng ta có thể kinh nghiệm lễ này mỗi ngày, nhưng ngày lễ thực sự là ngày Chúa Nhật khi chúng ta đến với nhau. Vào ngày Chúa Nhật, anh em có cảm nhận trong linh và trong lòng rằng anh em giữ lễ Bánh Không Men không? Hay anh em chỉ nhớ đến và nói: “Cám ơn Chúa, thân thể Chúa đã bị tan vỡ trên thập giá vì con. Cám ơn Chúa đã chịu chết ở đó. Amen”. Anh em có thưởng thức được bánh từ trời và sống bởi Ngài không? Khi tôi ăn bánh, tôi muốn ý thức rằng tôi ăn bánh không men, thánh khiết và tinh sạch. Bánh này nuốt chửng mọi sự chết và giải độc cho tôi. Từ thứ hai đến thứ bảy, tôi loại bỏ tất cả men; vào ngày Chúa Nhật, tôi thưởng thức lễ này với các thánh. Hãy nói với Chúa: “Chúa ơi, xin Chúa hãy thay thế nhân tính sa ngã của con bằng nhân tính của Chúa. Con muốn được sống bởi Chúa. Nhưng nếu con không ăn Chúa, thì điều này không thể. Vì thế con muốn ăn Ngài”.

Sự khác nhau giữa chia sẻ, làm chứng và dâng của lễ

Đầu tiên anh em phải biết rằng từ “dâng của lễ” xuất phát từ Kinh Thánh: “để dâng những của lễ thuộc linh đẹp lòng Đức Chúa Trời” (1.Phi-e-rơ 2:5). Chính sứ đồ Phi-e-rơ đã nói câu này. Vào thời Cựu Ước, trong sách Lê-vi Ký có chép rằng: “Khi người nào trong các ngươi muốn dâng của lễ cho CHÚA” (Lê-vi ký 1:2). Tại sao không ghi là “nếu ai muốn dâng bò hay chiên” mà là dâng của lễ? Và dâng cho ai? Cho Đức Chúa Trời. Ai là người viết sách này? Môi-se. Thật ra chính Đức Chúa Trời đã phán những lời này. Nếu anh em nghĩ những lời này không mang tính xây dựng thì anh em phải biết rằng chúng xuất phát từ Đức Chúa Trời. Ai dám nói sách Lê-vi Ký và các tế lễ mà Đức Chúa Trời muốn nhận không xây dựng ai? Anh em không dâng của lễ cho con người mà dâng cho Đức Chúa Trời. Từ “dâng của lễ” trong Kinh Thánh chỉ được dành riêng cho Đức Chúa Trời như từ “thờ phượng”. Hay tại sao chúng ta không chỉ nói: Chúng ta “yêu” Đức Chúa Trời hay “phục vụ” Ngài là đủ rồi. Anh em không muốn dùng từ “thờ phượng” sao? Nhưng chính Đức Chúa Trời đã chép những điều đó. Vậy chúng ta phải làm gì: Thờ phượng hay không thờ phượng? Nhưng nếu tôi không muốn thờ phượng mà anh em muốn thờ phượng thì sao? Anh em không được thờ phượng khi tôi chưa rõ về việc thờ phượng, nếu không anh em không hiệp một với tôi. Anh em có làm như vậy không? Nếu anh em vẫn làm thì anh em không hiệp một với tôi. Không phải như vậy, anh em phải nói với tôi: “Sự hiệp một như thế là kỳ cục, chúng ta phải hiệp một với Đức Chúa Trời Tam Nhất! Quan niệm về sự hiệp một của anh không phải là sự hiệp một với Đức Chúa Trời”. Đúng vậy, nếu tôi không hiệp một với Đức Chúa Trời thì đó là vấn đề của riêng tôi.

Vậy anh em dâng của lễ cho ai? Cho Cha! Trong cuộc sống Hội Thánh, chúng ta thường dùng từ “chia sẻ” Nhưng Kinh Thánh không dùng từ “chia sẻ” mà dùng từ “nói tiên tri” (xem 1.Cô-rinh-tô 14:3). Vậy anh em nói tiên tri cho Đức Chúa Trời sao? Ngài không cần, mà anh em và tôi cần. Vậy khi anh em nói tiên tri, anh em nói tiên tri cho ai? Cho các anh em! Chúa đã nói với các môn đồ: “Các ngươi là nhân chứng của Ta”. Là nhân chứng của Chúa Giê-su thì anh em làm chứng cho ai? Cho những người vô tín. Anh em làm chứng điều gì? Giê-su Christ là Con Đức Chúa Trời, là Đấng Cứu Thế. Tại sao anh em không làm chứng điều này cho Đức Chúa Trời? Vì Ngài đã biết rồi! Ngài đâu cần anh em làm chứng rằng Giê-su Christ là con của Ngài đâu. Tôi thực sự hy vọng Chúa sẽ làm chúng ta hiểu rõ những điều này. Chúng ta thực sự cần ân điển của Chúa để hạ mình, để nhận được Lời của Ngài.

Đi theo Chiên Con bất cứ nơi nào Chiên Con đi

Môi-sê đã không phát minh ra bảy lễ này, mà Đức Chúa Trời đã quy định chúng. Ba lần trong năm thì tất cả những người nam phải đến Giê-ru-salem để thờ phượng. Lúc đó Israel có mười hai chi phái. Giả sử sáu chi phái không muốn đến Giê-ru-sa-lem, còn anh em thuộc về một chi phái muốn đến Giê-ru-sa-lem để giữ lễ. Anh em có lên Giê-ru-sa-lem để giữ lễ không? Hay anh em chỉ đi khi tất cả mười hai chi phái muốn đi, để Israel không bị chia rẽ? Anh em nghĩ Đức Chúa Trời sẽ thay đổi điều này sao? Chúng ta đừng đi theo ý tưởng của con người mà hãy đi theo Đức Chúa Trời. Tôi luôn nói với các anh em rằng: Ngày nay là thời đại mà tất cả chúng ta phải đi theo Chiên Con đến bất cứ nơi nào Chiên Con đến. Giả sử trong Hội Thánh tại Fountain Valley, phân nửa anh em muốn đi theo Chiên Con, còn phân nửa còn lại nói : ”Không được, chúng tôi chưa sẵn sàng!”. Vậy anh em hiệp một với họ hay hiệp một với Đức Chúa Trời? Một số người có quan niệm kỳ cục về sự hiệp một: “nếu chúng tôi sai, chúng tôi vẫn hiệp một”. Tôi muốn hiệp một với Đức Chúa Trời hằng sống. Thậm chí nếu anh em muốn giết tôi, tôi vẫn sẽ hiệp một với Ngài. Dù anh em có đóng đinh Chúa Giê-su, Ngài vẫn là một với Cha. Đây phải là nền tảng sự hiệp một của chúng ta. Anh em đừng dùng Giô-suê và Ca-lép để nói về sự hiệp một. Nghe có vẻ hay, nhưng cuối cùng điều gì đã xảy ra? Tất cả họ đã chết trong sa mạc! Giô-suê đã đợi họ 40 năm, rồi tất cả họ đã đi vào đất tốt lành? Không. Ông đã chờ họ vô ích vì họ không vâng lời Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời không hài lòng về họ. Anh em muốn chờ đợi 40 năm để dâng của lễ cho Đức Chúa Trời? Tôi không thể nào hiểu được việc chúng ta dâng của lễ cho Đức Chúa Trời lại gây chia rẽ.

Vâng lời Đức Chúa Trời

Anh em thân yêu, chúng ta phải học để trở thành những người biết vâng lời Đức Chúa Trời. Do đó chúng ta cần “của lễ thiêu”. Của lễ này giúp chúng ta thực hiện ý muốn của Cha. Khi Chúa Giê-su ở trên trái đất, có bao nhiêu người muốn thực hiện ý muốn của Cha? Chỉ một người, đó là Giê-su. Ngài hoàn toàn đơn độc. Toàn bộ dân Chúa không muốn thực hiện ý muốn Đức Chúa Trời, vậy Chúa Giê-su phải làm gì? Ngài có trở về trời và chờ đợi cho đến khi mọi người muốn không? Không. Anh em tin mọi người sẽ vui lòng làm theo ý muốn Đức Chúa Trời sao? Tôi không tin. Vậy anh em muốn chờ trong bao lâu? Anh em muốn chờ cho đến khi mọi người muốn dâng của lễ cho Cha sao? Như thế Cha phải ngồi chờ sao? Cha đã đợi chờ 2000 năm rồi đó. Vậy Cha phải chờ bao nhiêu năm nữa đây? Hãy cho tôi biết ai quan trọng hơn: Những anh em khác hay là Cha, Đấng đang tìm kiếm những người thờ phượng thật? Anh em phải nhận ra điều này: Chúng ta ở đây không phải để làm một cái gì đó mà để làm theo ý muốn Cha. Nếu tôi không muốn làm thì anh em vẫn cứ làm. Vì thế của lễ thiêu rất quan trọng và quý. Nếu anh em không muốn dâng của lễ nào cả thì tôi vẫn dâng. Như vậy anh em có vấn đề gì không? Làm sao mà có vấn đề được nếu tôi muốn dâng cho Cha, còn anh em không muốn? Giống như chuyện cầu nguyện vậy: anh em muốn cầu nguyện, còn tôi không muốn, thì chúng ta phải làm gì? Chúng ta bị chia rẽ sao? Anh em phải chờ cho đến khi tôi muốn cầu nguyện thì anh em mới cầu nguyện sao? Như thế rất vô lý. Chúng ta là Cơ Đốc nhân đã lâu rồi, cũng ở trong Hội Thánh nhiều năm, nhưng những chuyện đơn giản như vậy chúng ta không thể thấy rõ. Tiếc rằng tôi phải nói điều này: Chúng ta đã thất bại.

Loại bỏ tất cả men

Trong chúng ta có thật nhiều men, chúng đã gây ra nhiều khó khăn, cũng như cản trở chúng ta tiến lên trong đức tin. Tôi muốn loại sạch tất cả men trong tôi. Tôi hy vọng chúng ta chấp nhận lời khuyên của Chúa cũng như của Phao-lô. Ông đã viết thư cho Hội Thánh Cô-rinh-tô, vì ở đó có gì đó không ổn (xem 1.Cô-rinh-tô 5). Phao-lô có nói: “Tốt lắm, anh em có tiếng rất tốt vì dung thứ cho người anh em đã phạm tội. Tôi thật khen ngợi tình yêu của anh em đối với tất cả các thánh ở đó, đặc biệt là đối với những người yếu”. Phao-lô có viết như vậy không? Đó là men . Phao-lô đã nói: “Hãy loại sạch men cũ đi” (câu 7). “Men cũ” ở đây không có nghĩa là có men cũ và men mới mà men cũ nói đến tất cả những gì thuộc về tạo vật cũ: con người cũ, cái tôi cũ kỹ của chúng ta. Nó không có nghĩa là bây giờ chúng ta có men mới, mà tất cả men đều thuộc về tạo vật cũ. Hội Thánh là một người mới, một tạo vật mới, và bột mới không men. Điều này thật là tuyệt! Nhưng để trở thành không men thì anh em phải loại sạch tất cả men.

Các loại men khác nhau

Loại men tồi tệ nhất là sự dạy dỗ và giáo lý của tôn giáo, của người Pha-risi, Sa-đu-xê và các giáo sư kinh luật, và của đảng Hê-rốt (Ma-thi-ơ 16:6, Mác 8:15). Sau đó có men của sự giả dối (Lu-ca 12:1), men này khó nhận dạng hơn. Vì thế men của người Pha-ri-si không chỉ là sự dạy dỗ mà còn là sự giả dối của họ vì họ che đậy tất cả, có vẻ bề ngoài rất tốt đẹp, làm người khác dễ bị nhầm lẫn. Anh em không thẳng thắn, và không nói thẳng rằng mình không đồng ý, nhưng anh em che đậy và nói: “Ôi, anh phải suy nghĩ điều này và cẩn thận điều kia”. Đó là nguyên lý của sự giả dối. Cuối cùng người ta không biết nó là gì.

Kế đó là men của sự xấu xa và hiểm độc (1.Cô-rinh-tô 5:8). Đó là bản chất sa ngã của chúng ta, là xác thịt, bao gồm tội lỗi, sự xấu xa và hiểm độc. Những điều sau là men bị giấu kín trong xác thịt chúng ta: xuyên tạc, kiện cáo, nói xấu và không trung thực. Do đó Phao-lô nói trong 1.Cô-rinh-tô 5:6 “Sự khoe khoang của anh em là không tốt. Anh em không biết rằng một chút men làm dậy cả đống bột sao?”. Hãy cẩn thận, vì anh em sẽ làm ảnh hưởng đến toàn bộ Hội Thánh (cả đống bột). Vậy “hãy loại sạch men cũ đi, để anh em trở nên bột mới, như anh em là bánh không men. Vì chiên lễ Vượt Qua của chúng ta, là Đấng Christ, đã chịu hiến tế rồi. Vậy, chúng ta hãy giữ lễ…” (câu 7-9). Tôi rất thích cụm từ “hãy giữ lễ”. Anh em nghĩ Phao-lô bị lầm lẫn và nó không còn lễ nào sao? Lễ ở đây là lễ Bánh Không Men. “... Không phải với men cũ, cũng không với men xấu xa và hiểm độc, nhưng với bánh không men của lòng chân thành và của lẽ thật” (câu 9). Đây là câu tuyệt vời về việc giữ lễ. Nếu anh em nghĩ Lê-vi Ký không mang tính xây dựng thì đó là ý kiến của anh em. Nhưng đó không phải là quan điểm của Phao-lô, ông đã nói: “chúng ta hãy giữ lễ”. Nếu tôi nói: “Ngày nay chúng ta ở trong thời đại Tân Ước. Chúng ta không cần phải giữ các lễ nữa vì chúng không liên quan gì và cũng không giúp được ai”, thì anh em sẽ nghe ai? Anh em nên nói: “Đã được chép rằng: Chúng ta hãy giữ lễ”. Nhưng nếu tôi bảo anh em không được giữ lễ thì anh em có giữ lễ hay không? Tốt hơn là hãy giữ lễ, dù tôi có bị vấp phạm.

Có các loại men: men tôn giáo, men đạo đức giả, men tội lỗi, vì người anh em ở Cô-rinh-tô đã phạm một tội nghiêm trọng. Nhưng, ngợi khen Chúa vì anh ta đã ăn năn. Sau đó có men xấu xa và hiểm độc, và men của các thực hành tôn giáo mang tính chết chóc như Ga-la-ti 5:1-9 và Cô-lô-se 2:18-23, đó là các thực hành của người Do Thái như giữ ngày Sa-bát, cắt bì,… Điều này không có nghĩa là chúng ta không được giữ các lễ nữa, nhưng chúng ta giữ lễ thật với Đấng Christ là hiện thực. Ngày nay chúng ta cũng giữ ngày Sa-bát, nhưng ngày Sa-bát của chúng ta là Đấng Christ, Ngài là sự yên tĩnh của ngày Sa-bát. Vậy nếu chúng ta thực hành điều gì đó chết chóc, không có sự sống thì đó là men. Cho nên Phao-lô nói trong Ga-la-ti 5 cũng giống như nói với Hội Thánh tại Cô-rinh-tô: “Một chút men làm dậy cả đống bột”. Vì các Cơ Đốc nhân gốc Do Thái đã cố gắng mang nhiều thực hành của Do Thái giáo vào Hội Thánh của dân ngoại. Đó là những thực hành chết của tôn giáo, không có giá trị nào cả. Trong cuộc sống Hội Thánh, chúng ta có thể làm gì đó theo thói quen, như chia sẻ một thông điệp mà không có sự sống. Dù thông điệp đó rất hay, nhưng lại không có sự sống.

Tuy nhiên, anh em không thể dâng một của lễ thiêu mà không có hiện thực. Đừng chế một câu chuyện nào đó, mà anh em phải chuẩn bị của lễ cùng với Đấng Christ. Một của lễ như vậy thì không chết, mà nó luôn sống động. Tất cả của lễ phải thật, nó phải là kinh nghiệm mỗi ngày của anh em với Đấng Christ. Ai dám dâng cái gì mà không thật? Anh em dám bịa ra một câu chuyện để dâng cho Cha không? Tôi không dám làm điều đó. Tôi thà không dâng gì cả còn hơn là dâng đồ giả.

Trong 1.Cô-rinh-tô 5 và 6, và trong Ga-la-ti 5, Phao-lô đã liệt kê các việc làm của xác thịt, tất cả đều là men. Chúng ta phải làm gì? Bởi vì tất cả chúng ta đều có những men này.

Giữ lễ Bánh Không Men

Chúng ta phải giữ lễ Bánh Không Men! Chúng ta hãy ăn bánh từ trời, vì nếu không, chúng ta sẽ không có sức và không có khả năng để loại bỏ men ở bên trong mình. Cách duy nhất để loại bỏ men là ăn Đấng Christ. Sự dạy dỗ và hiểu biết không thể giúp anh em loại bỏ men được. Anh em có thể biết toàn bộ Kinh Thánh, nhưng anh em không thể loại bỏ men. Ở đây chúng ta không nói đến sự dạy dỗ về các dịp lễ, mà chúng ta nói đến việc giữ lễ. Nếu anh em không giữ lễ thì hiểu biết của anh em không có giá trị. Nếu anh em không làm theo Lời thì không chỉ có Lê-vi Ký và các của lễ không có giá trị mà cả Kinh Thánh! Tất cả những gì tôi nói sẽ không có giá trị nếu tôi không thực hành. Chúng ta không nói đến hiểu biết về các lễ mà chúng ta nói đến thực hành, đến việc giữ các lễ. Tôi rất muốn loại bỏ men của tôi. Chúa là nhân chứng của tôi: Mỗi lần tôi đến Bàn của Chúa, tôi đã nói với Chúa: “Xin hãy giúp con loại bỏ những gì không đến từ Chúa ra khỏi tim con. Con không muốn để nó ở trong tim”. Tôi không bao giờ nói với Chúa là tim tôi đã sạch rồi. Tôi muốn loại bỏ tất cả men ở bên trong tôi: men tôn giáo, ý tưởng riêng, xác thịt tôi,… Tôi không muốn có những thứ rác rưởi này trong tim tôi, tim tôi không phải là cái thùng rác! Còn tim anh em thì sao? Tôi không biết tim anh em. Chỉ có Chúa mới biết tim anh em (Thi Thiên 139), Chúa có “mắt X quang”, Ngài biết ý tưởng của anh em từ xa. Tôi muốn Chúa loại bỏ men trước khi nó nổi lên. Tôi không thể chờ cho đến khi anh em loại bỏ men của mình rồi tôi mới loại bỏ men của tôi. Nếu anh em không muốn thì đó là chuyện của anh em, nhưng tôi muốn loại bỏ men của tôi. Điều này không có nghĩa là tôi không hiệp một với anh em. Nhưng tôi chỉ hiệp một với anh em khi sự hiệp một này cũng là sự hiệp một với Đầu là Đấng Christ. Nếu không phải như vậy thì đó là một sự hiệp một kỳ dị.

Anh em hãy nhớ rằng một chút men làm dậy cả đống bột. Vì thế anh em phải loại bỏ men trong bảy ngày. Nếu anh em chỉ loại bỏ một chút rồi chờ đến tuần sau, thì men còn sót lại sẽ tăng thêm, rồi tuần sau sẽ có nhiều men hơn nữa. Anh em không chỉ làm dậy cả Hội Thánh mà cả suy nghĩ, nhận thức và bản thân của anh em cũng bị nhiễm. Men sẽ phát triển trong anh em, cuối cùng anh em sẽ bị thiệt và cũng sẽ ảnh hưởng đến người khác. Đó là nguyên lý của men: men không bao giờ ngừng phát triển. Vì thế Phao-lô nói: “Một chút men làm dậy cả đống bột” (Ga-la-ti 5:9). Xin Chúa mở mắt chúng ta để chúng ta học giữ lễ bánh không men tuyệt vời này, lễ này cũng chính là lễ loại bỏ men. Đây là điều rất quan trọng.

Giê-su Christ là bánh thật, đến từ trời

Giê-su Christ là bánh thật, đến từ trời. Ha-lê-lu-gia, thật tuyệt vời! Anh em muốn anh bánh này không? Trong Giăng 6, bao nhiêu người trong đoạn này muốn ăn Chúa? Không ai muốn ăn Chúa Giê-su cả. Cuối cùng chỉ có 12 người. Chúa Giê-su hỏi họ: “Tất cả mọi người đã bỏ đi. Tại sao các ngươi không đi luôn?” Phi-e-rơ nói với Chúa: “Thưa Chúa, chúng tôi phải đi theo ai? Ngài có những lời của sự sống đời đời” (Giăng 6:68). Anh em hãy đi đến nơi có sự sống! Hãy ở bên Chúa, anh em đừng đi theo người khác! Anh em hãy ở bên Chúa và ăn Ngài! Anh em hãy đọc đi đọc lại tất cả những lời trong Giăng 6. Câu 51 nói “Nếu ai ăn bánh này,…” có nghĩa là anh em hãy ăn Chúa ở mọi nơi, mọi lúc.

Đấng Christ, Lời đã trở thành xác thịt

Đấng Christ là Lời hằng sống của Đức Chúa Trời và Lời đã trở thành xác thịt. Ngài là bánh hằng sống đến từ trời để anh em ăn và qua đó anh em sống bởi Ngài và sống cho Ngài. Chúng ta hãy ăn Ngài. Bây giờ Ngài là

Lời đã trở nên xác thịt! Ngài là hiện thực của tất cả những câu Kinh Thánh nói về các lễ. Tôi rất hào hứng về bánh này? Anh em biết tôi làm gì mỗi khi tôi đến với Lời không? Tôi ăn Giê-su! Vì Giê-su là Lời đã trở nên xác thịt của Đức Chúa Trời: “Lời đã trở nên xác thịt” (Giăng 1:14). Anh em có biết Giê-su là Lời Đức Chúa Trời không? Đó cũng là tên Ngài. Trong Khải Huyền 19:13 có chép: “danh Ngài được xưng là Lời Đức Chúa Trời”. Giăng 1:1, 4 nói rằng: “Ban đầu đã có Lời, Lời đã ở cùng Đức Chúa Trời, và Lời là Đức Chúa Trời… Trong Ngài có sự sống, và sự sống là ánh sáng của loài người”. Hãy cho tôi biết sự thật là trong những ngày qua, anh em có thấy được ánh sáng qua các lễ không? Hay chỉ là những sự dạy dỗ?

 Toàn bộ Kinh Thánh được Đức Chúa Trời hà hơi soi dẫn và là thức ăn cho chúng ta

Lời Chúa là thức ăn cho chúng ta: “loài người sống không phải chỉ nhờ bánh mà thôi, nhưng nhờ mọi lời ra từ miệng Đức Chúa Trời” (Ma-thi-ơ 4:4). Chỉ vài lời trong Tân Ước và những gì ăn anh em muốn ăn mới là thức ăn thôi? Không, câu này nói là mọi lời. Thế sách Lê-vi Ký và các lễ không phải là thức ăn? Không phải, mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời. Phao-lô nói rằng: “Toàn bộ Kinh Thánh đều do Đức Chúa Trời hà hơi soi dẫn” (2.Ti-mô-thê 3:16). Anh em có tin điều này không? Nếu anh em đến với Lời, nhưng không chạm được Chúa Giê-su, anh em không nhận được gì cả. Còn nếu chạm được sự sống của Chúa, anh em sẽ nhận được ánh sáng, bắt đầu nhìn thấy được, và cũng sẽ vui mừng. Lúc đó anh em sẽ nói với Chúa: “Amen! Chúa ơi, con muốn làm theo”. Anh em hãy là những người làm theo Lời Chúa. Anh em muốn làm gì sao khi anh em đã thấy các lễ? Anh em muốn giữ các lễ này, thưởng thức chúng. Anh em muốn ăn bánh không men đến từ trời tuyệt vời này và loại bỏ tất cả men, dù nó là loại men gì đi nữa. Và khi chúng ta đến với của lễ thức ăn, chúng ta thấy nhân tính toàn hảo của Chúa Giê-su như là Lời đã trở nên xác thịt của Đức Chúa Trời. Hãy đi theo Lời của Đức Chúa Trời: không men, không mật ong, đầy ân điển và chân lý, đầy Thánh Linh và sự sống phục sinh và làm đẹp lòng Cha hoàn toàn. Tôi muốn làm đẹp lòng Cha, tôi thực sự muốn làm Cha thỏa lòng. Có lẽ tôi không làm anh em hài lòng, nhưng tôi muốn làm đẹp lòng Cha. Khi Chúa Giê-su đến trái đất này, Ngài không đến để làm hài lòng con người. Phao-lô đã nói: “Nếu tôi vẫn còn làm đẹp lòng loài người, thì tôi chẳng phải là đầy tớ của Đấng Christ” (Ga-la-ti 1:10). Vậy anh em muốn làm đẹp lòng loài người hay làm đẹp lòng Đức Chúa Trời?

Đó là bánh từ trời xuống để làm thức ăn cho chúng ta: để chúng ta sống bởi Ngài và sống vì Ngài, để chúng ta không đói và khát nữa, để chúng ta không chết mà có sự sống đời đời. Anh em đừng nghĩ rằng mình không thể chết thuộc linh. Hội Thánh Sạt-đe có tiếng là sống nhưng đã chết (xem Khải Huyền 3:1). Nếu ngừng ăn, chúng ta sẽ chết thuộc linh. Chúa nói nếu chúng ta ăn Ngài, chúng ta sẽ ở trong Ngài và Ngài ở trong chúng ta (Giăng 6:56). Điều này thật tuyệt vời!

Ăn rau đắng

Chúng ta phải ăn rau đắng. Anh em có biết rằng Lời Chúa là thuốc cho anh em không? Lời sẽ chữa lành anh em. Trong lưỡi có thể có vị ngọt, nhưng nó sẽ đắng trong bao tử của anh em, vì nó tác động. Nếu Lời Chúa không hành động trong anh em thì không có tác dụng gì. Nếu nó chỉ là hiểu biết và chữ viết thì đối với anh em thì không có gì lạ khi anh em cho rằng những gì tôi nói về các của lễ chỉ là hiểu biết. Tôi không nói đến hiểu biết mà tôi nói đến Đấng Christ là hiện thực của tất cả của lễ. Nếu anh em ăn những lời này, chẳng những anh em học để sống bởi Đấng Christ và loại bỏ mọi men ra khỏi anh em, mà anh em sẽ được chữa lành khỏi mọi quan niệm và chất độc của tôn giáo, mọi vấn đề bên trong anh em. Anh em sẽ được giải độc vì Lời Chúa cho anh em rau đắng. Đó là thuốc để làm anh em được khỏe mạnh thuộc linh. Tôi đã nghe nhiều người làm chứng rằng khi họ học mỗi ngày để chuẩn bị các của lễ và kinh nghiệm Chúa thì qua đó họ được chữa lành. Họ được giải cứu và có sự thay đổi trong cuộc sống của họ. Tại sao điều này lại làm hại đến ai đó? Anh em nghĩ rằng sống bởi Đấng Christ sẽ gây chia rẽ sao? Nếu anh em kinh nghiệm Đấng Christ thì anh em sẽ kiêu ngạo sao? Người đó sẽ nói : ”TÔI đã kinh nghiệm Đấng Christ! Anh em không có gì cả!” Anh em đã thấy ai sống bởi Đấng Christ mà nói vậy không? Anh em cho rằng tôi sẽ kiêu ngạo khi tôi có một của lễ để dâng cho Cha?

Xin Chúa thương xót chúng ta. Xin Chúa thực sự giúp đỡ chúng ta để dâng của lễ thuộc linh với một tâm linh khiêm tốn trong sự chân thành và lẽ thật. Chúng ta cần làm đẹp lòng một mình Đức Chúa Trời chứ không phải ai khác. Nếu Cha nói với anh em: Hãy ngưng, Ta không muốn của lễ nữa thì anh em có thể ngưng. Ngợi khen Chúa!

In bài